Một nơi chốn
.... tuôn trào muôn nhịp thở
Cho thơm hoa, thắm lá, ngát bờ môi
Em trốn đâu ? ... trong vườn hương dược thảo
Ngọn gió nào không thoảng đến cho tôi ?
Một nơi chốn.... vết son còn in dấu
Cây vươn mình nở rộ đóa chiêm bao
Lá thầm thĩ , tuôn trào muôn nốt nhạc
Sương trên cành bỗng biến vạn vì sao .....
Một nơi chốn .... chim non về xây tổ
Giữa ngàn hoa quyến rũ, gió ngu ngơ
Lời Thầy giảng có còn in trí nhớ ?
Hay trong hồn quanh quẩn mấy vần thơ .......
Trong một tiềm thức xa xăm nào đó, khi đã rời xa một ngôi trường
cũ, sẽ giữ lại được những hoài niệm dấu yêu gì để nhớ để thương
... Ba chữ Vườn Dược Thảo .... như đong đưa trên đỉnh ngọn thời
gian của ký-ức, của nhớ nhung đợi chờ, của thấp thỏm băn khoăn,
lo lắng bồn chồn, của những gì đã qua, của tình Thầy nghĩa Bạn,
của những bài học dược thảo, của những nhận định cây cỏ, hoa lá...
Từ nơi chốn cỏ hoa đó, nghe như thầm thĩ tiếng chim nào đó, ghé
về làm tổ, gọi đàn ríu rít, thoang thoảng đâu đây còn những thoáng
thơm dịu dàng của những đóa ngọc lan, phảng phất hương ngào ngạt
của lá khuynh diệp, cây bạc hà, hay mùi dạ-lý-hương ... Dưới bóng
mát của những tàn cây trầu, cây cau quấn quít bên nhau là những
mùi chanh tóc mới, thoáng hương bồ kết tóc gội, khi những buổi chiều
rơi rớt những giọt nắng vàng tròn xoe đôi mắt của những giai-nhân
một thời, như đang nhảy múa trên những ngọn cây, đọt lá, xen lẫn
tiếng chim non lảnh lót trong một bụi hồng hay một góc vườn nào
đó ... Hãy bước vào ngôi Vườn Dược-Thảo này để nâng niu trìu mến
những gì đã qua, của hồn nhiên , ngây thơ ... Hãy bước chân vào
ngôi vườn này để tìm lại chính mình, chính bạn ở một khung trời
miên viễn xôn xao nào đó . Ngôi vườn này là một hợp tuyển những
bài thơ, bài nhạc, những hình xưa ảnh cũ, của các anh , các chị,
những lời nhắn tin, tìm gọi, hồi âm, những chia xẻ ngọt bùi cay
dắng của một thời sinh-viên áo trắng, là nơi chốn tìm về và phơi
bày những gì chân thật, hồn nhiên, mộc mạc, đơn sơ nhất của một
thời xuân thắm.... Hỡi những lá cây có còn in dấu vết của những
bàn tay nhỏ bé, thon dịu, hỡi những đọt lá có còn đọng hơi thở nồng
ấm của người xa xưa nào đó, hỡi những vuông đất của khu vườn thân
thiết đó có còn in lại những vết chân ngà, có còn lưu lại dấu hài
của ai không ? Giữa những phấn hoa thụy thảo thì thầm quyện gió
và biết đâu đó cũng tại ngôi vườn đó đã vô tình nẩy nở những gì
thầm kín nhất và những lời tình tự ngọt ngào của hai người nào đó
...Biết đâu ? Dù xa... trăm con phố lạ, dù cách ...ngàn sông vạn
núi, xin hãy nhắn tin, hãy hồi-âm, hãy chia xẻ những dư âm còn réo
gọi của một thời nhung nhớ và luyến thương ....Ngôi vườn đó là bức
tranh thủy mạc vô vàn, cho mùa xuân tình tự trổ hoa, mùa hạ hương
phấn thơm nồng, mùa thu lá rụng buồn xơ xác, rồi co ro ẩn mình trong
mùa đông lạnh giá, đợi chờ lại mùa xuân mới, theo thời gian của
vũ trụ xoay vòng.....
Từ nơi đó ... bước chân người phiêu bạt
Đem theo người hương, phấn, lẫn chân dung
Giữ hộ nhé, và xin đừng đánh mất
Chút rưng rưng và nỗi nhớ vô cùng ......
Nguyễn-Đức-Thái
(bản tin số 3054 ngày 25-5-01) :
Nhắn Tin
Nếu có ai về thăm trường cũ
Hãy giữ giùm tôi một mảnh trời
Ở đó tôi thường trông theo bóng
Mây trôi không đợi, mưa không chờ
Nếu có ai về qua
chốn ấy
Xin nhắn với người tôi chưa quên
Tôi vẫn gói hồn trong mong nhớ
Ngào ngạt hoa hương của Ngọc Lan
Nếu có aiù về thăm vườn xưa
Xin ngắt giùm tôi bông cỏ dại
Cài lên tóc nhỏ, muốt tay ngà
Và xin nhắc khẻ : Người không xa!
Thái Sơn NDT
Vườn Dược Thảo DK 2001
Bài thơ "Nhắn
Tin" của anh Nguyễn-Đức-Thái gửi lên Diễn Đàn Dược Khoa ngày
25 tháng 5, 2001 bày tỏ tâm tình xúc động của anh trước Vườn Dược
Thảo năm xưa, lúc anh về thăm trường Dược . Nỗi xúc động này quả
thật hay lây ! Đã là sinh-viên DK ai mà không thấm thía nỗi nhớ
nhung này . Chị Đàm Giang (Sóng Việt) đã cầm lòng không được nên
phải "Xin Hồi Âm" . "Hồi Âm" chưa ráo mực đã
được nhạc sĩ Lâm-Kim-Cương chuyển qua thành nhạc điệu tuyệt vời
.
Chưa hết! Kẻ bàng quan như BS Nguyễn Tam Thanh thấy vậy cũng chịu
không nỗi nên cũng lên tiếng họa theo . Thì ra khi nói bằng trái
tim thì không cần kỷ-niệm cũng dễ làm lưu luyến ! Hy-vọng tâm tình
này sẽ được lan rộng thêm với sự đáp ứng của những giọng ca DK như
anh Nhàn và anh Cương đề-nghị . Mong thay ! Xin quí bạn hãy theo
dõi những bản tin thân thương trao đổi trên Diễn Đàn Dược Khoa ........
(Mai Tâm)
Vương Ngọc Long (Bản tin riêng ngày 26/5/01)
Xin nhắn hộ giùm ai
có một chàng trai trẻ đa tình 29 năm về trước đang tìm ai và nhắn
tin:
"Anh nhớ vô vàn nơi chốn ấy
Vườn xưa nắng lụa tỏa hoa vàng
Hương lá ngát thơm mùi ủ mật
Tha thướt đâu rồi ...bóng Ngọc Lan ?"
Vương Ngọc Long
Sóng Việt - Đàm Giang
(Bản tin số 3079 ngày 28/5/01)
Xin Hồi Âm
Nếu ai có về thăm Trường cũ
Cho tôi gửi một góc trời xưa
Nơi tha hương: tôi vẫn nhìn trở lại
Mảnh tình hồng nơi vườn Dược xa xôi ...
Nếu ai có về qua chốn ấy
Nhớ tạt qua đường ngập bóng cây
Tình tôi vẫn quyện cùng hoa phượng
Rực nắng năm xưa, dáng ai gầy
Nếu ai có về thăm vườn xưa
Một nụ Ngọc Lan xin giữ lại
Ầp ủ hương xưa gửi theo gió
Thì thầm tên gọi vẫn nhớ Người ...
Sóng Việt
Sóng Việt (Bản tin 3131 ngày 1/6/01)
Re: Bồi Hồi (DQN)
Thưa các Anh Chị, quí hội viên,
Được hân hạnh đọc bốn câu thơ của Anh Nhàn:
Nhìn ảnh năm xưa lắm ngậm ngùi
Bồi hồi nhớ tiếc những ngày vui
Nhớ Thầy, nhớ Bạn, Ngôi Trường Dược
Cảnh đó người nay tản khắp nơi
Dương Quang Nhàn
Xin có bốn câu họa lại:
Cảnh đó người nay tản khắp nơi
Mái trường yêu quý : nhớ tiếng cười
Của Thầy, của Bạn: đâu đây nhỉ ?
Ngày về nhớ lại: thuở đôi mươi
Sóng Việt 5/31/2001
Tặng các anh Nhàn, anh Nhân, anh Hiếu,
"Tấm hình ngày xưa" - Nội San DS Canada số 24-2001
Lâm Kim Cương (Bản tin số 3134 ngày 1/6/01)
Thân gửi Quí Bạn DDDK,
Tuần này xin gửi đến quí bạn một nhạc phẩm mới vừa phổ nhạc qua
bài thơ của Sóng Việt "Xin Hồi Âm"
Nhạc và Hòa âm : Lâm Kim Cương
File mp3 633 kB
Thân ái,
Lâm Kim Cương
Listen
to Music
Download
RealPlayer.
Nguyễn Đức Thái
(Bản tin số 3161 ngày 1/6/01)
Thưa các Anh chị,
Theo Xuân Diệu:
"Làm thi sĩ nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng và ngơ ngẩn cùng mây",
Và trên DDDK của chúng ta:
"Làm thi-sĩ nghĩa là ru với thuốc
Mơ theo email và mê mẩn cùng keyboard "
Trong sinh hoạt này, tôi xin cám ơn Chị Đàm Giang đã hồi âm bài
"Nhắn Tin" tuần trước và rất vui là Anh Lâm Kim Cương
đã cho phổ nhạc bài "Xin Hồi Âm" của Chị Giang. Để tiếp
tục xin gửi bài "Tin Nhắn" để hồi âm lại Chị Đàm Giang
.
Tin Nhắn
Nếu có ai về thăm trường cũ
Hãy giữ giùm tôi một mảnh trời
Ở đó tôi thường trông theo bóng
Mây trôi không đợi, mưa không chờ
Nếu ai có về thăm lớp xưa
Xin kiếm giùm tôi một mảnh hồn
Trải lên giấy trắng muôn ngàn nét
Của vạn thiết tha, vạn tiếng lòng
Nếu ai có về qua nẻo cũ
Xin hãy dừng chân chỗ hẹn hò
Một cõi địa đàng không có Thánh
Quên Thầy, quên Bạn, chỉ còn Nàng!
Nếu ai có về qua chốn ấy
Xin nhắn với Nàng: tôi chưa quên
Tôi vẫn gói hồn trong mong nhớ
Ngào ngạt hương xưa, dáng Ngọc Lan
Nếu có aiù về thăm vườn xưa
Xin ngắt giùm tôi bông cỏ dại
Cài lên tóc nhỏ, muốt tay ngà
Và xin nhắc khẽ : Người không xa!
Mai tôi sẽ về thăm bên ấy
Người hãy đợi tôi, chớ giận hờn
Ta sẽ xé tan muôn ngày tháng
Để tìm một phút của thiên thu .
Thái Sơn NDT
Vườn Dược Thảo DK 2001
Đàm Giang (Bản tin số 3191 ngày 3/6/01)
Thưa các Anh Chị ,
Xin gửi lên DDDK bài thơ "Hồi Âm" của Anh Nguyễn Tam Thanh, một cây viết trong giới Y-Khoa . Đàm Giang.
Nguyễn Tam Thanh :
Dear Chị Đàm Giang,
Cám ơn Chị đã cho anh em được thưởng thức bài "Hồi Ấm",
nhẹ nhàng vi vút .
Nổi hứng xin phóng họa cho vui:
HỖI ÂM
Tôi nhớ về nơi trường cũ
Nhắc nhở bao kỷ niệm xưa
Những bóng hồng lả lướt hiện lại
Khởi nguồn cho những mộng mị xa xôi
Từ đây hồn thăm nơi chốn ấy,
Cám ơn trời, dưới bóng mát tàn cây
Gió lộng thổi những tà áo bốn phương
Vòng tay sao xuyến
xiết mộng gầy
Cung tơ réo rắt điệu nhạc xưa
Dáng đi khép nép xin giữ lại,
Tình hồng bung nở theo làn gió
Bao năm chỉ nhớ có một người
Tam Thanh
6/2/2001
Nguyễn Thu Giao
(Bản tin số 3225 6/6/01)
Re :Lính Mới trình làng
Kính thưa các Anh Chị trong DDDK,
Thua Anh Nhân, Anh Thiện . Xin cám-ơn 2 anh đã hướng dẫn tôi vào
DDDK. Thưa 2 bạn Vương Ngọc Long và Phan Chi đã có lời khuyến khích
tôi vào khu vườn Dược Khoa . Là người mới, tôi xin mạo muội đóng
góp một bài thơ nhỏ, gọi là họa thơ thì đúng hơn . Óc sáng tác đã
cùn , tôi xin mượn ý thơ của Chị Đàm Giang, tác giả bài thơ "Xin
Hồi Âm" . Đây là một bài thơ tuyệt vời
của Chị Đàm Giang mà tôi xin họa lại như sau :
Thoáng hiện em về .... nhung nhớ cũ
Bao dáng yêu kiều, bao dáng xưa
Bất cứ lúc nào nhìn trở lại
Thấp thoáng bên mình lời vẫy gọi xa xôi
Chốn ấy, ai qua mà không rung động
Nào: quả tim, nhịp bước, lẫn bóng cây
Vì ai đó ? Có phải ĐG, QC, BN, XP, JQ, TA,
TT ..... hay chỉ là BPhương
Rực rỡ, yêu kiều, gầy mỏng, vẫn yêu mê
Nếu có ai về vun lại mảnh vườn xưa
Những hạt hồng tôi rắc đã lên bông
Vẫn ấp ủ, vẫn nâng niu cùng với gió
Cuồng điên muốn gọi: nhớ !!! nhớ !!! nhớ chao ơi ......
Giao Thu 6-5-01
Thơ Nguyễn Văn Hùng
(DK 1970-1975)
Trích Đặc San Dược Khoa - Xuân Tân Tî 2001
DƯỢC THẢO
Chiều quên cơn nắng đổ
Tiếng ai cười thủy tinh
Ngỡ ngàng qua hàng lá
Trông dáng ai thật xinh
Tóc mây chấm ngang vai
Áo tím nhạt hoa cà
Độc dược e ấp nở
Chưa đến tình đã xa
Một lần thôi mãi nhớ
Tìm ai quanh sân trường
Vùi quên trong sách vở
Áo phai màu nắng vương
(Vườn dược thảo Saigon,
1970)
Và:
Gió bâng khuâng hồi tưởng
Mịt mờ bờ đại dương
Vườn xưa hoa có nở
Tím ngát màu yêu thương
(Escondido, CA 1996)
Nguyễn Văn Hùng
Thơ Phan-Chi
VƯỜN DƯỢC THẢO, TÌNH HỒNG THOÁNG MƠ
Ba mươi năm rồi không gặp !
Em gái Dược Thảo ngày xưa
Vẫn xinh như màu áo lụa,
Quấn quít vào trong mơ
Bao nhiêu là nhung nhớ
Gửi về em bên nớ, trời mộng mơ
Cỏ cây cùng hoa lá,
Cứu người trong cơn đau.
Với đời người năm tháng
Phai tàn theo tháng năm !
Vườn Dược Thảo, tình nồng Diễm Xưa
Nhớ đôi mắt em Hằng !
Trong sáng như vầng trăng !
Vầng trăng còn trong sáng
Hằng ơi ! em ở đâu ?
Vườn Dược Thảo tao ngộ vẫn còn chờ !
Nơi ấy, xưa kia anh gặp em,
Bên cành Hoa Lan xinh
Anh hái cành hoa tím
Cài lên tóc người thương !
Em xinh cười không nói
Tình em thoáng như mơ !
Vườn Dược Thảo vẫn chờ
Tình hồng như thoáng mơ !
Phan-Chi
(nhớ mùa xuân Tết Mậu Thân gặp em
D.H. bên Vườn Dược Thảo -Trường ĐHDK
Sài-Gòn)
Sài-Gòn mùa Xuân 69 ! Brussels mùa Xuân 99 !
Thơ Nghiêm Xuân Cường
CHO TÔI
Cho tôi về thăm khu phố vắngCho
tôi còn một thoáng mộng mơ
Tôi mơ thành mây bay khắp lối
Tôi góp lời thành muôn bài ca
Ðem tiếng hát đến với quê mẹ
Ðem tiếng cười vào đời bao la.
Nghiêm Xuân Cường
San Francisco, 5/98
Thơ Vương Ngọc Long
Thân tặng các tác giả "Nhắn Tin", "Hồi Âm" , "Tin
Nhắn" và các văn sĩ, thi sĩ, nhạc-sĩ, ca-sĩ đã họa thơ, phổ nhạc,
ca hát, Anh Mai-Tâm và Chị Kim-Anh đã chăm sóc tỉ mỉ cho khu Vườn
Dược Thảo trên không-gian ngày càng tươi thắm và ngát hương.....
VƯỜN XƯA
Có một vườn xưa,
thơ rất thơ
Cây xôn xao nhớ, lá mong chờ
Thời gian và những mùa ly cách
Chẳng cách ly người ...với ước mơ
Có một trường xưa, thương rất thương
Nắng chờ, mưa hẹn, gió ngàn phương
Mênh mang nỗi nhớ
tình phiêu bạt
Hương phấn đâu rồi.... mãi vấn vương
Có một người xưa, mong rất mong
Nắng nghiêng vai nhỏ, má, môi hồng
Đem thơ buộc kỹ vào trong gió
Gửi đến người xưa .... vẹn tấm lòng
Có một mình tôi,
một cõi tôi
Vườn xưa... thoang thoảng tiếng ai cười
Bao mùa lá đổ ... đầy nhung nhơ'
Khắc khoải, bâng khuâng .... một dáng người
VNL
Có nhiều con đường
khác nhau sẽ dẫn dắt những tâm hồn đồng điệu trở về với Vườn Xưa,
dù xa cách nghìn trùng, trăm con phố lạ, đất trời mênh mông biển
rộng ... Nhưng một con đường gần gũi thân thiết nhất đưa nhau về
với vườn xanh lá biếc, hoa trái ngọt lành ... vần là con đường của
hương Thơ diệu ảo, thầm thĩ muôn lời cây cỏ hoang dại đến nao lòng,
của tiếng chim non ríu rít khi ráng chiều chưa tắt, của những tà
áo tha thướt khép mở thiên thần. Con đường mang mang hoài niệm đó,
dịu ru lời gió, xao xuyến trời xanh, bềnh bồng mây trôi .... là
những bài thơ xướng họa, mấy vần cảm tác tuyệt vời của các nhà thơ
Sóng Việt, Tam Thanh, Huy Lưu, Thu Giao ..... và khe khẽ những con
chữ bâng khuâng cùng với hồn thơ thầm lặng đã tách hạt, nẩy mầm,
vươn mình cùng hoa lá trong khu Vườn Dược Thảo thuở nào ......