MỘT BÀI THƠ DỊCH CỦA DS NIÊN TRƯỞNG NGUYỄN XUÂN DUYỆT
Email ngày: 23 tháng 8 năm 2002 trên Diễn Ðàn Dược Khoa
Mes chèr(e)s collègues,
Pour faire plaisir à mon cher ami le jeune Mai-Tam et à mes collègues du Forum des Pharmaciens(nes), je me permets de vous présenter mon poème "Retour au bercail ", traduction d'un autre poème en vietnamien intitulé "Chiều" de HO-Dzếnh.
"Retour
au bercail" avait été conçu, imprimé et inséré dans le bulletin de l'
"APVNQ", mon Dieu, il y a bien longtemps de celà. J'ai perdu
l'original malheureusement, celui
que je vous présente aujourd'hui devrait être considéré comme tout nouveau.
(Thưa quí
đồng nghiệp
Ðể thân tặng
người bạn trẻ Mai Tâm và các bạn trên DÐDK, tôi mạn phép ghi lại đây bài thơ
"Retour Au Bercail (Ðường Về Quê)", bản dịch pháp văn từ thi phẩm
"Chiều" của Hồ Dzếnh.
Bài
"Retour Au Bercail" đã từng được thực hiện và in trong một Tập San
của Hội Dược Sĩ VN tại Quebec từ lâu lắm rồi. Tiếc thay, tôi đã đánh mất đi
nguyên bản, do đó bài thơ dịch hôm nay có thể xem như là một bài vừa được thực
hiên, hoàn toàn mới.)
DS NGUYỄN XUÂN DUYỆT
Mélancolie! au bercail je suis de retour.
Le soir négligent va reconduire le jour.
La tristesse retentissante monte aux feuillages
Pénétrante, elle va envahir les nuages.
L'oiseau dans le boisé oublie presque son envol.
Le vent ivre d'amour, hébété, perd son vol.
Est-ce l'éternel spleen qui s'amoncelle dans mon âme
Ce soir! Cette langueur, je ne sais, énivrant l'âme !
La couleur du crépuscule à peine apaise
Le voyageur que je suis, très mal à l'aise !
Croyant m'identifier à ce splendide boisé,
Mon âme s'amalgame aux nuées de plein gré
J'allume une cigarette nostalgiquement.
Aux arbres, la fumée vole langoureusement.
De retour bien chez moi, mélancoliquement,
Le soir va reconduire le jour négligemment.
La tristesse retentissante monte aux feuillages
Pénétrante, envahissante jusqu'aux nuages !
DUYÊN - THƯƠNG (8-2002)
Hồ Dzếnh tên thật là Hà Triệu Anh (Hồ Dzếnh là phiên âm của Hà Anh theo giọng Quảng Ðông). Ông sinh năm 1916 tại làng Ðông Bích huyện Quảng Xương tỉnh Thanh Hóa. Cha là người Quảng Ðông, sang sinh sống ở Việt Nam từ khoảng 1890, mẹ là người Việt.
Hồ Dzếnh ra Hà Nội học trung học, dạy tư, viết thơ, viết báo từ năm 1931. Năm 1953 vào Sài Gòn làm báo, năm 1954 trở về Hà Nội viết báo, làm thơ.
Ông mất ngày 13 tháng 8 năm 1991 tại Hà Nội.
Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Quê Ngoại (1942), Hoa Xuân Ðất Việt (1946); tập truyện ngắn Chân Trời Cũ (1942); và các tiểu thuyết Một Truyện Tình 15 Năm Về Trước (1942), Những Vành Khăn Trắng (1946).
Sự pha trộn của hai giòng máu chi phối nhiều sáng tác của tác giả.
Tập thơ Quê Ngoại gây được nhiều ấn tượng nhất với những lời thơ êm đềm, nhẹ
nhàng, trong sáng, và những cảm xúc đằm thắm chân thành dành riêng cho
"quê ngoại" thân thương.
(Mầu Cây Trong Khói) (1)
Trên đường về nhớ đầy...
Chiều chậm đưa chân ngày,
Tiếng buồn vang trong mây...
Chim rừng quên cất cánh,
Gió say tình ngây ngây,
Có phải sầu vạn cổ
Chất
trong hồn chiều nay ?
Tôi là người lữ khách,
Mầu chiều khó làm khuây,
Ngỡ lòng mình là Rừng,
Ngỡ hồn mình là Mây,
Nhớ nhà châm điếu thuốc,
Khói (xanh) huyền bay lên cây... (1)
(1)Tựa
đề là "Mầu Cây Trong Khói"
trong tập thơ "Quê Ngoại" ấn bản đầu tiên (1942), và xanh thay vì
huyền trong câu thơ chót.