Ngọc Lan
Hồn tôi run rẩy dáng Ngọc Lan,
Tha thướt bên song, vẳng tiếng đàn.
Ngọc Lan vang vọng từ tiền kiếp,
Mãi mãi dư âm của Ngọc Lan.
Dưới mái hiên xưa tôi còn nhớ,
Tóc em tôi cài hoa Ngọc Lan
Hơi thở trần gian như ngừng lại,
Thanh thỏang hương trinh của Ngọc Lan.
Từ đó em là hoa Ngọc Lan,
Khép nép bên tôi mỗi buổi chiều.
Chuyện vắn, chuyện dài ta chia sẻ,
Tình tôi ấp ủ hương Ngọc Lan.
Một ngày giông bão không ngờ được,
Lá đổ, hoa rơi ngập phố phường.
Tôi theo gió cuốn xa nguồn cội,
Thôi đã mất rồi hoa Ngọc Lan !
Trời hỡi bây giờ không có Lan,
Còn ai để gởi tấm lòng vàng.
Còn ai để giữ người trong mộng,
Để vẹn hương thề với Ngọc Lan.
Mai sau chẳng được tương phùng,
Ngàn sau xin trọn một lòng tương tự
Thái Sơn NDT
Cali, 2001