Lời Giới Thiệu bài Vọng Cổ

Hồ Duy Thiện

 

Nhiều người đã nói: "sự tiến bộ vượt bực của ngành khoa học điện toán đã giúp cho hàng triệu người, có được cái cơ may, để sống vẹn toàn trong cả hai thế giới, trong cùng một cuộc đời". Thế giới thứ hai đây không phải là thế giới phía bên kia của những người đã khuất bóng giã từ, mà là cái thế giới vô hình đằng sau bức màn ảnh nhỏ của chiếc máy vi tính. Thế giới mới này cũng bao gồm nhiều hỷ, nộ, ái, ố, những đau thương, giận hờn, vui thú, và cả khoái cảm nữa, không thua gì thế giới thiên nhiên nơi mỗi người đang sống. Sự ứng dụng ngũ quan của con người tuy có phần bị giới hạn, nhưng bù lại, giác quan thứ sáu đã được khai triễn tối đa, để mỗi người được như sống  thêm một cuộc đời đầy ý nghĩa bên cạnh cuộc sống thường nhật hàng ngày.

 

Diễn Đàn Dược Khoa được thành lập đúng lúc để đáp ứng những đam mê của các anh chị dược sĩ Việt Nam đang sống khắp năm châu trong việc trao đổi kiến thức hành nghề và khoa học; hợp tác trong những kỹ thuật nghiên cứu và học hỏi; đồng thời tạo cơ hội để các  thành viên phát triễn những tài năng tiềm tàng trong mỗi người và phát triễn tình thân hữu trong cộng đồng dược khoa Việt Nam ở khắp nơi. Từ đó  đến nay, chỉ mới hơn hai năm, đã có gần 10,000 thơ từ qua lại trên Diễn Đàn, cộng với một con số ước lượng gấp mười lần những thơ từ trao đổi giữa những cá nhân, từ một việc nhỏ như nhắc nhở nhau đón xem một chương trình Ice Skating rất hay sắp được trình diễn, đến việc hợp tác với nhau để hoàn tất những dự  án có  tầm vóc quốc tế và lâu dài như bản nhạc "Dược Khoa Hành Khúc".

 

Bài viết về Vọng Cổ, sau đây là một thí dụ điễn hình về sự hợp tác và tình thân hữu trong gia đình Diễn Đàn Dược Khoa.  Bài viết này bắt nguồn từ những trao đổi thân tình qua lại bằng điện thư của một chị dược sĩ "Bắc kỳ nho nhỏ", một anh dược sĩ miền "cày lên sỏi đá", và một anh dược sĩ vốn dòng "công tử Bạc Liêu". Những câu thơ vọng cổ mùi mẫn được dệt nên đầu tiên bởi chị T. N. Đàm Giang phổ biê’n trên DĐDK. Sau đó, anh Lê Văn Thành, một dược sĩ rất chi là nghệ sĩ, soạn thành nhạc vọng cổ. Và cuối  cùng, bản nhạc này được hát lên bởi anh Mai Tâm, một người chưa bao giờ hát nhạc vọng cổ!  

 

Xin được gửi đến quý độc giả một vài mẫu chuyện vui trao đổi bằng điện thư giữa bộ ba Bắc Trung Nam này, một "tiểu thư đài các, nhưng đa tài" từ  Tennessee, miền trung nam nước Mỹ, với hai "chàng hào kiệt vốn dòng nghệ sĩ" từ miền băng giá  Montreal, Canada:

 

Bắt đầu vào cuối thu năm 2001, trong thư từ qua lại của một nhóm nhỏ, gợi hứng khi biết anh MT thích Vọng Cổ, chị ĐG đã làm một bài vọng cổ không có quy luật rõ rệt mang lên DĐDK, đó là bài "Anh Phải Nói":

 

....nhân lúc có hứng SV làm một bài thơ kiểu ca vọng cổ, không chắc đã đúng thể văn hay điệu nhạc, nếu có anh chị nào đã biết lối thơ này xin chỉ giùm.

SV thích văn thơ đủ loại. Nghe vọng cổ đôi lúc nhớ nhà và thấy "mùi" ra phết. 

Sóng Việt 

 

Anh phải nói

 

Em à,

Anh không tham lam và cũng không muốn bá chủ

Chỉ muốn giản dị thôi hai chữ "trao tình"

Em ơi tình anh yêu em nồng nàn say đắm

Không ngày nào mà anh không nhớ tới em

Nơi miền Nam ấm áp xa vời

Em đang làm chi có nhớ tới tình anh?

Em ơi, yêu em anh chẳng kể thân mình.

Có xá chi một hình hài nơi giá lạnh

Nghĩ tới em cùng buổi gặp gỡ định mệnh,

Nhớ tới em cứ nhớ mãi không nguôi

Cầm không đặng nên anh đành phải nói

Và mong được em nhận biết mối tình nồng... 

Đàm Giang

11/23/2001

 

Anh Mai Tâm đặng chẳng đừng phải nhảy vô can thiệp.  Chúng ta hãy nghe anh Mai Tâm bày vẽ cho chị Đàm Giang cách viết vọng cổ như sau:

 

Chị ĐG thân, 

Về phần nói lối tôi viết thử một  câu tôi vẫn diễu từ hồi nhỏ cho

chị xem nhé. Chị nhớ chữ cuối cùng phải DẤU HUYỄN để vào note

HÒ (nhịp 16 chổ vỗ tay). Xin chị thử hát phần nói lối sau:

 

"Than ôi.... nước mắm mặn.. không tiền.. mua dấm....!

lục tới chanh thì đà thúi hết trơn...

thân ta đây sầu nỗi cô đơn....

có ai thấu cho lòng này chăng tá...

Úi trời đất ơi cái nỗi.... đoạn.. ơ ơ ơ.. TRƯỜNG!...(HÒ)

 

*****    NHỒI   *******

 

Câu kế tiếp cũng tận cùng bằng dấu huyền cùng vần.

Thí dụ: " Tại sao mà đời ta đây đau khổ trăm...ĐƯỜNG  (HÒ) 

 

MT.

 

 Lời anh LVT: 

Vấn đề viết lời ca cho một bài vọng cổ không khó, chỉ một vài

chữ "kỹ-thuật" chấm câu cần để ý mà thôi.  

Về lời ca càng  "sáo ngữ"  càng  "mùi"

thí dụ 1:  "Em ơi" nghe mùi hơn  "Em à " . (Em ơi: ca ,  Em à: văn nói )

thí dụ 2: " Anh  nhớ  em  như  HOA TÀN, BƯỚM  RŨ, như NƯỚC CHẢY, MÂY  TRÔI "

LVT

 

Lời bàn của anh LVT với anh MT: 

Tâm mến, 

Moi đang tìm cách đưa bài "Anh Phải Nói " của chị Đàm-Giang vào câu một để vinh danh  Nữ-Sĩ này. Đó là kỹ-niêm mở đầu cho  "bộ ba: Bắc-Trung-Nam" của chúng ta, trước để mua vui,  sau cũng để mua vui ... -:)). 

LVT.

 

Thế rồi sau một thời gian sửa soạn, bài VC câu một ra đời trên DĐDK với lời giới thiệu của anh Mai Tâm như sau:

 

Tuy có thể là không đúng, không hay và hát rất dở! Nhưng đây là 1 kỷ niệm đáng nhớ của DÐDK nhân dịp Noel 2001:

Câu Vọng Cổ đầu tiên do một chị DS được sinh ra từ ngoài Bắc viết ra! Đệm đàn bởi 1 anh DS gốc Huế Đà Nẵng đã bỏ đàn trong xó nhà cả 5 năm trời! Hát bởi 1 anh DS người Nam chỉ nghe và mê đủ loại nhạc nhưng chưa bao giờ hát VC! Xin các bạn độ lượng.TN ÐG-LVT-MT. (message # 5528/VPhF Dec/23/2001).

 

[mp3 Anh Phải Nói VC1 MT]

 

Và sau đây xin mời quý anh chị đọc loạt bài nói vế lý thuyết và thực hành của sáu câu vọng cổ căn bản.

 

Hồ Duy Thiện.