Trời Xuân , nắng ấm toả đầy sân
Nhìn lại ngày qua đã bao lần
Chúng ta xa cách dù đôi ngả
Xấp lá thư xanh nối tình thân.
Thời gian nào có bao giờ ngừng
Tấm lòng thương nhớ vẫn thủy chung
Hạt yêu gieo rắc, sợi tơ vấn
Quấn quít bên nhau một tấm lòng.
Xuân này tự hỏi thêm gì nhỉ
Bắc Nam chẳng quản ngại đường đi
Tuy rằng trắc trở vì xa cách
Gần guĩi trong tâm, chẳng chia lỵ
Ðành rằng ly nước nửa đầy rồi
Chia nhau tờ lịch từng ngày rơi
Nhìn tới tương lai, vẫn tương đắc
Tương đồng, tương ứng hàng vạn lời.
Sóng Việt (4 06 2003)
(Hoạ bài thơ Mùa Ðông buồn của NVT)