Ðọc Thơ Nghiêm Xuân Cường:
Một Tâm Hồn Ðồng Ðiệu
Hàn Giang
Qua Diễn Ðàn Dược Khoa, tôi đã được hân hạnh quen biết Anh Nghiêm Xuân Cường, một người bạn rất chân tình và cởi mở... Anh NXC là một người có dòng máu rất nghệ sĩ, trữ tình và phóng khoáng . Thoạt đầu tôi được đọc những bài văn của anh viết về Nhạc Sĩ Nguyên Bích (Trong Thế Giới Tình Yêu Tuyệt Diệu) , Nhạc Sĩ Vũ Ðức Nghiêm (Ðóa Hồng Cho Người Yêu Dấu), hoặc gần đây nhất là bài Phỏng Vấn Ca Sĩ Mai Hương, với văn phong chững chạc, bút pháp sâu sắc, với những nhận định lý luận thâm thúy nhưng đứng đắn trong cái nhìn vô tư khi phê bình... Anh NXC đã có một lối suy nghĩ dựa vào chính kinh nghiệm sống của bản thân anh và gia đình anh. Anh đã làm tôi rất thích thú khi thưởng ngoạn theo dõi những bài viết phê bình của anh có giá trị văn học nghệ thuật sâu sắc và công phu. Từ một cái thích thú được biết anh là một nhà văn có lối viết quyến rũ độc giả... rồi tôi đã ngạc nhiên được biết anh còn là một nhạc sĩ qua những tình khúc trầm bổng trữ tình làm người nghe phải đắm đuối say mê như những ca khúc : Lối Xưa, Hạnh Phúc, Mơ Ước, Emily, Bài Hát Ru Mai Anh, Cho Tôi, Bé Ngoan, Giọt Sầu, Tháng Tư Ðen, Mười Hai Tháng Sáu, Mãi Mãi Bên Nhau...
Từ sự ngạc nhiên nầy dẫn đến sự ngạc nhiên khác... anh NXC
còn dẫn dắt tôi một cách tình cờ , không chủ định vào một chân trời khác... anh
đã dấn thân nhập cuộc vào cõi thơ như một cái duyên cái nợ, một cần thiết cho
đời sống. Phải chăng thi sĩ NXC đã sống với thơ như một người bạn tình thân
thiết...
Cùng với những từ ngữ thông thường mộc mạc giản dị... mà
người thơ NXC đã không dẫm vào con đường mòn khách sáo, cũ kỹ, anh cũng không
cần phải xào xáo, pha trộn chữ nghĩa thêm hương thơm, vị ngọt... anh không cần
dùng những ngôn từ phù thủy, hoa hòe, lòe loẹt, bóng bẩy... mà sao thấy những
vần thơ của anh vẫn có một nét gì mơi mới lẫn âu yếm trìu mến nâng niu, pha
trộn nét tươi sáng và mịn màng của nhung lụa .. NXC đã truyền đạt vào chữ nghĩa
những chất liệu có thực, những tâm tưởng tình ý, những tinh tế tinh vi được rút
tỉa từ chính bản thân anh và cuộc sống đời thường, từ gia đình anh và hạnh phúc
thực tế... như J.W Goethe đã định nghĩa: "Thơ là một hành động tự giải tỏa
với mỗi người". Anh NXC đã nói lên tất cả những gì bộc phát từ nội tâm và
con tim muốn thốt thành lời, đó là những ngôn từ rất tự nhiên xuất phát từ nhân
gian, từ những cảm nghĩ rất chân thực tình người...
Trái tim nhỏ bé đập nhanh
Giữa tin yêu, giấc mộng
lành ngây thơ
Ðã bao tháng đợi năm chờ
Giấc mơ chợt đến, sững sờ
niềm vui
Ngỡ ngày tháng hững hờ
trôi
Biết đâu sẵn có vành nôi
nhiệm màu...
( Mộng Lành 3/1996 )
Chúng ta đang hội nhập và chia xẻ với NXC những cái ước mơ
bình thường, những tình cảm hiền hòa, đôn hậu... đó là những ngôn từ chắt lọc
từ nhụy đất hương trời, đó là tiếng nói của tình tự nước non, của nhân ái hồn
người, dù ở biền biệt một phương trời xa cách nghìn trùng, trăm con phố lạ...
Ðó là những tình cảm thiêng liêng của cội nguồn... mà người thơ đã bộc phát nỗi
lòng vạn dặm nhớ thương về một khung trời quê hương miên viễn , nơi đó có lời
mẹ ru ngọt ngào... , có hình ảnh của người cha lính chiến kiên cường, anh dũng
bảo vệ quê hương, có người tình chung thủy dịu dàng như một giấc mơ, có những
người hy sinh thầm lặng, có linh hồn những anh hùng vô danh đang lẩn khuất đâu
đó trên đỉnh núi mù sương hay biển sóng trùng khơi biền biệt .. Những câu thơ dạt dào kỷ niệm luyến lưu,
xoáy vào hiện thực của những kẻ tha phương trên muôn nẻo đường lưu vong...
trong những giấc mơ về quê cũ nơi chôn rau cắt rún... với những tình cảm dạt
dào yêu quê hương thiết tha, với niềm tựï hào dân tộc gắn liền với những giá
trị văn hóa nghệ thuật cổ truyền của đất nước . Ðó là những nỗi niềm ray rứt,
ngậm ngùi của ơn sâu nghĩa nặng quê nhà, của cái thương tha thiết, cái nhớ cồn
cào quấn quít nhau trên cỏ hoa, vương vít, quyến luyến giữa sông núi quê hương
nghìn trùng xa cách... Những câu thơ của anh đã đưa người đọc đi ngược về hồi
ức xa xăm, đi về căn nhà cũ có vườn dừa xào xạc, có tiếng chim non ríu rít, có
giòng sông xanh mát xôn xao những hàng sóng nhỏ, nồng nàn mênh mông nỗi nhớ...
để ao ước được làm người mục đồng ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo nghêu
ngao dưới những lùm tre xanh tỏa bóng để ngợi ca quê hương yêu dấu một thời...
Cho tôi về thăm khu phố
vắng
Cho tôi lại nhà cũ năm
xưa
Cho tôi thấy ánh mắt của
mẹ
Cho tôi cầm bàn tay của
cha
Nơi tôi về xanh tươi cây
trái
Có tiếng cười cũa những
em thơ
Có tiếng hát êm ru của
chị
Ðưa tôi vào bầu trời như
mơ
Tuổi thơ ơi, dĩ vãng xa
vời
Làng quê xưa đã khuất bên
trời
Việt Nam ơi, bao cơn bão
tố
Ðứng giữa đời mà hồn chơi
vơi
(Cho Tôi)
Thơ của anh ăm ắp những hình ảnh đầy gợi cảm đậm đà tự
nhiên, có thật và linh động như muốn truyền hơi thở và sức sống vào tâm tưởng
người đọc, có một sự quyến rũ nồng nàn, để lại một ấn tượng khó quên... với
những hình ảnh đẹp thân thương, khơi nguồn xúc cảm tuôn tràn... Anh đã thi hóa
tình yêu bằng ngôn ngữ của thủy chung và chân tình để những con chữ duyên dáng
thăng hoa vào khu vườn chân thiện mỹ , man mác những nét thơ mộng, bàng bạc
những nỗi niềm thương nhớ khôn nguôi...
Chiều nghiêng nghiêng sân
nắng
Vàng lá rớt trên đường
Ðàn ai trong xa vắng
Lối xưa nay mờ sương
Chiều dần buông héo hắt
Vài cánh én tung trời
Lệ rưng rưng khoé mắt
Cố hương xa ngàn khơi
( Lối Xưa )
Thơ Nghiêm Xuân Cường là những lời ca ngợi cho tình yêu
tuyệt vời và hạnh phúc gia đình nồng thắm... Thế giới thơ của NXC thật hồn
nhiên tươi trẻ, chứng tỏ anh có một cảm quan rất tinh tế và dí dỏm trong một
trái tim độ lượng, với một phong cách rất phương Ðông :
Cong cong tay múa
Miệng xinh u tròn
Con là công chúa
Là cô bé ngoan.
Bao nhiêu mơ ước
Và bao mong chờ
Ôi niềm hạnh phúc
Hơn cả giấc mơ!
(Bài Hát Ru Mai Anh)
Những cảm xúc đến rất lạ, tự nhiên bật lên thành lời . Những
câu thơ có cái đẹp đơn thuần không cần phải giải nghĩa, mà người đọc sẽ tự cảm
nhận cái hình ảnh đẹp mỹ miều thơ ngây như "đôi bàn tay bé nở hoa"...
Ngày con hát khúc chào
đời
Là khi thêm vạn tiếng
cười trong ta
Ðôi bàn tay bé nở hoa
Ðô i bàn chân nhỏ nõn nà,
xinh xinh
(Lời Yêu Thương)
Những câu thơ của NXC
đôi khi mang một phong cách thể
hiện nhẹ nhàng, êm ái, bao dung và nhiều xúc động... Niềm tin yêu hạnh phúc đằm
thắm là gì ? Phải chăng bộc phát từ một trái tim mẫn cảm ,trong sáng qua những
ngôn từ không cần phải truy tầm, mài dũa và sáng tạo... Ðó là những hình ảnh
thân thương, gần gũi ở rất gần, trong vòng tay với...
Buổi sáng trời xanh, tay
nắm tay
Bố, con, cùng ngắm cánh
chim bay
Con ơi, giây phút thần
tiên ấy
Là lúc lòng cha mãn
nguyện đầy.
Emily, ngủ giấc hồn nhiên
Ðôi môi xinh, chưa biết
ưu phiền
Hãy mơ, con nhé, xuân vừa
đến
Trên mắt nhung, mùa xuân
triền miên
(Emily)
Thơ NXC óng ánh nét đẹp vĩnh hằng của một tấm lòng nhân hậu,
của một tâm hồn bao dung . Anh viết về gia-đình đầm ấm, về bạn bè chân tình...
Tình yêu là nguồn cảm hứng vô tận của thơ anh, trái tim anh là một mảnh đất màu
mỡ cho hạt nhân nẩy mầm, được khởi sắc từ những suy nghĩ trầm ngâm, khi đối
diện với một đối tượng tri âm tri kỷ nào đấy... khao khát yêu và được yêu, khao
khát một cuộc sống hạnh phúc vui tươi cho gia đình, một cuộc đời có ích cho xã
hội và đồng loại... Ðó là những dòng thơ có sắc đẹp lung linh ẩn hiện trong cảm
xúc dạt dào...
Buổi sáng hôm nay tình
dâng ngát hương
Mùa thu về trên khắp ngã
đường
Này em yêu dấu, em có
thấy
Vương vấn bao hồn thu
trên lối sương
Ngày tháng nhịp nhàng gợi
muôn ý thơ
Hạnh phúc đẹp hơn những
giấc mơ
Ngày vui đang đón chờ ta
đó
Mang cánh thiên thần tình
yêu vút cao.
(Hạnh Phúc)
Những câu thơ trìu mến ngọt lịm như những lời thỏ thẻ tình
tự của đôi tình nhân yêu nhau bốn mùa nỗi nhớ trùng vây, cho vườn đời luôn xanh
lá ngát hương, cho đời nhau mãi mãi tương tư, trong một khung trời chập chùng
hoa mộng...
Khi em đến, đất trời vui
nắng ấm
Chim hót vang, cây lá trổ
mầm xanh
Và tình yêu kia chiếm giữ
lòng anh
Con tim héo, bỗng dưng
thành nóng bỏng
(Khi Em Ðến)
Thơ NXC có nhiều hình ảnh đẹp, tươi mát, dẫn mạch khơi nguồn
cảm xúc lai láng, gây sự rung động tha thiết đậm đà...
Em có khi chạnh lòng mong
nhớ phút giây êm đềm
Nghe vấn vương ngập hồn
tha hương, dáng xuân bên thềm
Ôi dưới khung trời hoa
bướm ấy người cũ khôn tìm
Biết cho đến bao giờ ta
về lối xưa
(Mơ Ước)
Ðôi lúc anh có những tư tưởng bồng bềnh trôi nổi giữa chân
thực và hư ảo, như hương khói lãng đãng siêu thoát hoặc ẩn mật giữa gió bụi vô
thường, dạt dào những tâm tình hướng thiện, dẫn dắt người đọc vào một thế giới
trầm hương thanh thoát của Thiền và Ðạo, đưa người đọc thoát ra ngoài cái vòng
luẩn quẩn rối ren của tham, sân, si, hỷ, nộ, aí ố... đến một cõi Tâm thanh
khiết, không còn vọng ngã .Khi luận về ngôn từ thơ thì chỉ bàn về tình về đạo,
chứ không nói về lý... Ðọc những câu thơ bàng bạc thiền vị của NXC, ta thấy
những nét ẩn hiện tỏ mờ của diệu cảnh va thiền ngộ tuy "khó hiểu... nhưng mà hiểu được ...". Ðó là sự thành
công của người thơ đã nói được những điều
để người đọc lãnh hội và cảm nhận được... "Lời nói có giới hạn mà ý
lại vô cùng"...
Cõi trời xa, giữa nắng
mưa
Lung linh ảnh hiện, nhạt
mờ xác thân.
Bước trầm luân, bước trầm
luân
Ba ngàn thế giới, bước
chân lạc loàị
Tai nghe tiếng gọi tuyệt
vời
Phút giây tỉnh thức nửa
đời chưa qua.
(Trở Về)
Ðời người như một thoáng phù du, như bóng mây bên khung sổ,
là một tích tắc trong vũ trụ vô thường, là một sát na của thời gian và cuộc
sống như người thơ NXC đã ví như "từng
giây từng hơi thở... từng gịot nắng vàng rơi"...Thiền và thơ đã được dung
hợp hài hoà . Thơ biểu lộ tình cảm nhưng cũng tải đạo. Ðó chính là khởi nguyên
truyền tâm , dùng thơ để bày tỏ tâm tính con người, đi từ sự nhận xét và hứng
khởi của sự vật trong thiên nhiên... trong những phút giây tĩnh lặng trầm tư để
tâm hồn phiêu du vào vũ trụ hư không, vô chung vô thủy .. như thi sĩ Vương Duy trong bài đường thi
"Ðiểu Minh Giản"
"Nhân nhàn quế hoa lạc
Dạ tĩnh xuân sơn không
Nguyệt xuất kinh sơn điểu
Thời minh xuân giản trung" (VD)
(Người nhàn, hoa quế rụng
Ðêm tĩnh núi đìu hiu
Trăng mọc, chim rừng thức
Khe xuân, lảnh lót kêu)
Một cánh hoa rụng tan tác bay... một giọt nắng vàng rơi rụng
phôi phai đó chính là một sát na "từng giây, từng hơi thở" vậy... Mỗi
một phút giây, mỗi một hơi thở như một thách thức với định mệnh của kiếp
người... Cái triết lý về nhân sinh quan của anh đã nhất quán : một tinh thần vô
vi, một tâm hồn tịnh lạc, một thái độ chấp nhận trong sự thầm lặng... dù cho
kiếp nhân sinh mỏng manh đầy bi lụy vô thường , dầy dặc u minh và mê muội , như
bèo dạt hoa trôi trên dòng sông sinh diệt... mà người thơ vẫn "thở vào tâm
tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười... giữa đất trời yên vui..." trong cõi
Bát Nhã Chân Như siêu thoát và vi
diệu... đúng là "Tâm dẫn đầu các pháp. Tâm là chủ, tạo tác." (Tuyển
Tập Kinh Pháp Cú 36 Câu - André Bareau)...
Từng giây, từng hơi thở
Từng giọt nắng vàng rơi
Ta ngồi nghe tĩnh lặng
Giữa bao la đất trời.
Từng giây, từng hơi thở
Từng ngọn cỏ, cành thông
Ta nhìn quanh ngó lại
Sắc sắc là không không
Trong cuộc sống xinh tươi
Qua muôn vàn niềm khốn
khó
Thở vào tâm tĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười
Từng giây, từng hơi thở
Từng giọt nắng vàng rơi
Ta ngồi nghe tĩnh lặng
Giữa đất trời yên vui.
(Từng Giây Từng Hơi Thở)
Thơ NXC là những đột khởi rung động từ một trái tim mẫn cảm
đầy ắp tình người, trong đó cái tình yêu gia đình của tác giả đã mật thiết gắn
bó dường nào .. lòng thơ đã mở rộng như con suối ngọt ngào tươi mát tuôn trào,
như cơn mưa xuân rào rạt đã đổ xuống đất đai thấm nhuần nền tảng của đạo lý gia phong... Ðó là niềm
tin tưởng lạc quan vào nền móng gia đình, là điểm tựa vững chắc, là nguồn an ủi
vô biên, là năng lực để chuyển hóa những trầm thống thương đau thành hạnh phúc
tin yêu... Hãy đọc bài thơ "Mối Tình Vọng Cung" mà tác giả NXC đã
viết trong ngày của Cha để cảm thấy cái đẹp vĩnh hằng, cái sung sướng của người
con qua những câu thơ thật khả ái, dịu dàng và đằm thắm đành cho Công Ðức Sinh
Thành .. anh đã làm cho cuộc sống có ý nghĩa sâu sắc... khi tâm tưởng lúc nào
cũng hướng về nơi nguồn cội sinh thành...
Trưa tháng Sáu, trong
xanh gió mát
Ngày của Cha, con viết
đôi lời
Các con dù ở khắp nơi
Mắt luôn hướng về trời
Cali
Sương chiều xuống người
đi có lạnh
Gió đêm về cô quạnh lòng
ai
Ra vào, khuya sớm, hôm
mai
Buổi trưa người có được
vui giấc nồng?
Sâu tựïa biển, ôi công
cha mẹ
Cao hơn non, ấy nghĩa
song thân
Những mong sớm tối quây
quần
Cháu con xa cũng như gần
về đây
(Mối Tình Vọng Cung)
Thơ NXC là những tư duy thầm kín thâm thúy, là những lời độc
thoại nội tâm tha thiết, để bộc phát thành những cảm xúc sôi nổi rung động
trựïc tiếp từ trái tim thơ rất điềm đạm, ung dung và tự tại, một con tim thấm
nhuần tâm đạo và nhân ái... Thêm vào anh NXC có một tình bạn giao lưu rộng
rãi... anh là một bằng hữu có tâm hồn thơ, biết yêu thơ, trân trọng thơ... Tôi
đã tìm thấy trong những dòng thơ chan chứa tình yêu quê hương, tình yêu giữa
người với người, tình yêu đạo lý cương thường, những bất ngờ cảm hứng, phong
phú tài hoa của NXC một tâm hồn đồng điệu, cao thượng... Xin trân trọng cám ơn
những tình cảm chân thành mà anh đã ưu ái dành cho chúng tôi qua bài thơ Dấu Ngọc Ngà:
Một sợi tơ tình vương
trong ta,
Vườn thơ xanh thắm ngát
hương hoa.
Gió xuân len lén hôn lên
má,
Xinh quá người yêu dấu
ngọc ngà.
Ði giữa trời vui tay nắm
tay,
Gió đùa trên tóc má hây
hây.
Long lanh ánh mắt ân tình
ấy
Trâm cài lược thắt dáng
thơ ngây.
(Dấu Ngọc Ngà)
Hàn Giang
4-2002
*********************************************************************
Sáng hè nắng đẹp lung linh
Có ai trong nắng, xinh xinh miệng cười
Ai đưa em đến giữa đời
Ðể mai về có kẻ ngồi ngẩn ngơ
7/79
******
Khi em đến, đất trời vui nắng ấm
Chim hót vang, cây lá trổ mầm xanh
Và tình yêu kia chiếm giữ lòng anh
Con tìm héo, bỗng dưng thành nóng bỏng
Khi em đến đời xinh như giấc mộng
Ðể hồn anh lồng lộng gió tin yêu
Ðể lòng anh vang tiếng nhạc ban chiều
Ðã chợt tắt tự ngày xa xôi nào
Em yêu dấu, thuở ban đầu đằm thắm
Vẫn còn đây như nắng ấm mùa xuân
Trời vẫn xanh, tim rộn rã muôn lần
Bao ý nhạc và thơ khi em đến
2/14/1995
*********
Trái tim nhỏ bé đập nhanh
Giữa tin yêu, giấc mộng lành ngây thơ
Ðã bao tháng đợi năm chờ
Giấc mơ chợt đến, sững sờ niềm vui
Ngỡ ngày tháng hững hờ trôi
Biết đâu sẵn có vành nôi nhiệm màu
Nhớ đêm hôm ấy, năm nào
Tơ duyên ai khéo buộc vào đi ta
Bây giờ tình đã đơm hoa
Nắng ban mai sẽ chan hoà thương yêu
3/1996
*********
Chiều nghiêng nghiêng sân nắng
Vàng lá rớt trên đường
Ðàn ai trong xa vắng
Lối xưa nay mờ sương
Chiều dần buông héo hắt
Vài cánh én tung trời
Lệ rưng rưng khoé mắt
Cố hương xa ngàn khơi
Mưa xuân về đây thấm ướt khung trời
Mang cho lòng bao nhung nhớ đầy vơi
Nhưng...mái nhà xưa đâu thấy
Cung đàn xa xôi ấy
Còn đâu nữa, những ngày ấu thơ
Chiều dần trôi trôi mãi
Ðàn én khuất chân trời
Người xưa xa muôn lối
Vẫn riêng ta một nơi
Dù đời chia muôn hướng
Lòng vẫn nhớ câu thề:
Hẹn một ngày tươi sáng
Lối xưa ta trở về.
3/1996
*********
Hai mươi bẩy tuổi xuân trong sáng
Dẫu mối mai nhiều đám vẫn chờ
Thoắt trông thấy bóng tiểu thư
Vọng Cung* ngày ấy, lòng ngơ ngẩn sầu
Gió hạnh phúc đã mau đưa lối
Mối tình đầu lòng mãi không quên
Duyên kia chẳng hẹn mà nên
Triền miên hạnh phúc, ấm êm tuổi già
Nơi xứ lạ, một nhà đông đủ
Bên cháu con, này rể này dâu
Ngày vàng thấm thoát qua mau
Tóc xanh xưa đã ngả mầu bạc phơ
Tuổi không trẻ, tình thơ vẫn trẻ
Sống hồn nhiên lòng nhẹ ung dung
Một nhà mười đứa con đông
Bao nhiêu năm, bấy nhiêu công sinh thành
Trưa tháng Sáu, trong xanh gió mát
Ngày của Cha, con viết đôi lời
Các con dù ở khắp nơi
Mắt luôn hướng về trời Cali
Sương chiều xuống người đi có lạnh
Gió đêm về cô quạnh lòng ai
Ra vào, khuya sớm, hôm mai
Buổi trưa người có được vui giấc nồng?
Sâu tựa biển, ôi công cha mẹ
Cao hơn non, ấy nghĩa song thân
Những
mong sớm tối quây quần
Cháu con xa cũng như gần về đây
Cùng sống lại những ngày vui cũ
Bên các con đông đủ một nhà
Vọng Cung, tình đã nên hoa
Tơ duyên xưa sẽ đậm đà ngàn năm.
Father’s Day 1996
*Cửa Vọng Cung, thuộc tỉnh Thái Bình (bắc Việt Nam) là nơi
thân phụ tác gỉa, cụ Nghiêm Xuân Hy, vào tháng 8/1934 gặp một thiếu nữ trẻ và
đem lòng thưong nhớ.
*********
Ngày con hát khúc chào đời
Là khi thêm vạn tiếng cười trong ta
Ðôi bàn tay bé nở hoa
Ð i bàn chân nhỏ nõn nà, xinh xinh
Mắt con rạng ánh bình minh
Mang làn hơi ấm cho tình mẹ cha
Mai Anh bé, con là cuộc sống
Ấp ủ trong ngàn bóng hoàng hôn
Tình xưa còn mãi vuông tròn
Lời yêu thương gởi đến con muôn đời.
10/03/96
*********
Cong cong tay múa
Miệng xinh u tròn
Con là công chúa
Là cô bé ngoan.
Bao nhiêu mơ ước
Và bao mong chờ
Ôi niềm hạnh phúc
Hơn cả giấc mơ!
Ầu ơ Mai Anh
Ngủ ngoan giấc chiều
Con là tất cả
Niềm thương nỗi yêu
Bao nhiêu chim ca
Về đây giữa đời
Trong ngày sinh nhật
Của bé hay cười
Như bông hoa thắm
Ðẹp xinh trong vưn
Ðóa hồng vừa hé
Ðời thêm sắc hương
Mau mau khôn lớn
Cặp sách đến trường
Cha mẹ sung sướng
Con: niềm vui chung.
10/3/1997
*********
Mẹ dậy bé: Giầy đây con nhé!
Tươi cười con bập bẹ: Giầy đây!
Ðôi môi nho nhỏ, thơ ngây
Yêu con, yêu cả tháng ngày chóng qua
Yêu những lúc nhìn ta con gọi:
Ba ơi, ba! Quên mọi
buồn lo.
Ô kià! Ðôi mắt nai tơ
Vì ai ta lại làm thơ yêu đời.
12/97
*********
Cho tôi về thăm khu phố vắng
Cho tôi lại nhà cũ năm xưa
Cho tôi thấy ánh mắt của mẹ
Cho tôi cầm bàn tay của cha
Nơi tôi về xanh tươi cây trái
Có tiếng cười của những em thơ
Có tiếng hát êm ru của chị
Ðưa tôi vào bầu trời như mơ
Tuổi thơ ơi, dĩ vãng xa vời
Làng quê xưa đã khuất bên trời
Việt Nam ơi, bao cơn bão tố
Ðứng giữa đời mà hồn chơi vơi
Cho tôi về thăm nơi xa ấy
Cho tôi gặp bạn cũ năm xưa
Chó tôi đến thăm ngôi trường nhỏ
Cho tôi còn một thoáng mộng mơ
Tôi mơ làm mây bay khắp chốn
Tôi góp lời vào muôn bài ca
Ðem tiếng hát đến cho quê mẹ
Ðem tiếng cười vào đời bao la.
nxc
5/98
*********
Emily, suối mát đời cha
Con là ý nhớc, con là hoa
Chân chim con đã từ khi bước
Rộn cả nhà, vui trong tiếng ca.
Emily, sách đây nè con
Oh, my jutness* mặt trăng tròn
Vàng, xanh... hồng, tím... màu tươi chóa**
Mom vẽ giùm con, con chó con.
Buổi sáng trời xanh,
tay nắm tay
Bố, con, cùng ngắm cánh chim bay
Con ơi, giây phút thần tiên ấy
Là lúc lòng cha mãn nguyện đầy.
Emily, ngủ giấc hồn nhiên
Ðôi môi xinh, chưa biết ưu phiền
Hãy mơ, con nhé, xuân vừa đến
Trên mắt nhung, mùa xuân triền miên
Emily, khi ánh chiều buông
Êm đềm, vạn vật phủ màn sương
Yêu con, mẹ đã hình dung được
Trên quãng đường vui con đến trường.
*jutness :
goodness
**chóa : quá
10/98
*********
Mơ Ước
Em có bao giờ nhìn theo cánh chim bay lưng trời
Nghe nhớ nhung tràn dâng chất ngất, quê hương xa vời
Ôi những bóng hình thân yêu ấy đã khuất bên trời
Biết cho đến bao giờ ta gặp cố nhân
Em nhớ chăng ngày xưa, lúc ta còn thơ
Ðời bao nhiêu ước mơ
Theo áng mây ngàn trôi, tháng năm vụt bay,
mơ ước nào phai
Thôi tiếc thương mà chi, xót xa mà chi
lệ ướt vai gầy
Ta cánh chim ngàn khơi bốn phương trời mây,
muôn kiếp lưu đầy
Em có khi chạnh lòng mong nhớ phút giây êm đềm
Nghe vấn vương ngập hồn tha hương, dáng xuân bên thềm
Ôi dưới khung trời hoa bướm ấy người cũ khôn tìm
Biết cho đến bao giờ ta về lối xưa
3/99
*********
Ý thơ Vũ
Hoàng Chương
Nhạc Nghiêm
Xuân Cường
Trăng của nhà ai trăng một phương
Ở đây ruợu đắng mưa đêm trường
Ừ đêm tháng sáu mười hai đó
Tố của Hoàng ơi hỡi Tố ơi!
Trăng của nhà ai, trăng một phương
Mười năm mộng thế thôi tan tành
Em xa lạ lắm không còn nữa
Tố của Hoàng xưa Tố của Anh
Trăng thu ngời sáng giữa khung trời
Riêng anh lòng thổn thức tơi bời
Bao tháng ngày cô đơn chiếc bóng
Biết ai người cùng chung bước đi
Trăng của nhà ai trăng một phương
Ở đây ruợu đắng mưa đêm trường
Muời năm trăng cũ ai nguyền ước
Tố của Hoàng nay, Tố của ai
11/99
*********
Buổi sáng hôm nay trời xanh ngát xanh
Mùa thu về trong mắt long lanh
Lòng vui như có bao chim hót
Trên lá thu vàng chân ai bước nhanh
Ðời có bao giờ đẹp như phút này
Hạnh phúc về cho ấm tim đầy
Ðường đi phía trước tràn lan nắng
Anh muốn sẽ cùng em chắp cánh bay
Anh bên em, qua hết những u sầu
Tay trong tay, nhớ mãi phút ban đầu
Tung tăng đi, trong ánh nắng muôn mầu
Vì đời ta sẽ có nhau.
Buổi sáng hôm nay tình dâng ngát hương
Mùa thu về trên khắp ngã đường
Này em yêu dấu, em có thấy
Vương vấn bao hồn thu trên lối sương
Ngày tháng nhịp nhàng gợi muôn ý thơ
Hạnh phúc đẹp hơn những giấc mơ
Ngày vui đang đón chờ ta đó
Mang cánh thiên thần tình yêu vút cao.
10/8/2000
*********
Như
cánh vạc bay tận
cuối trời
Ngàn thu cát bụi, cũng đành thôi!
Một
cõi đi về bỏ cuộc chơi.
Nắng
thủy tinh còn vương
trong ta
Diễm
xưa tình
cũ chẳng Phôi
Pha
Quỳnh
hương khoe sắc muôn đời
thắm
Tuổi
đá buồn thêm
nỗi xót xa
Em đứng lên gọi tên bốn mùa
Bên
đời hiu quạnh nắng
bơ vơ
Lặng
lẽ nơi này, lời buồn thánh
Yêu
dấu tan theo nỗi đợi chờ
Nhìn
những mùa thu đi quá
nhanh
Hoa
vàng mấy độ héo trên cành
Nghe
những tàn phai giăng khắp
lối
Mây
hồng che
lấp nắng mong manh
Ở
trọ cõi
này vương vấn chi
Biển
nhớ từ
đây biết nói gì
Cỏ
xót xa đưa về muôn kiếp
Thương tiếc ai mà lệ
ướt mi.
4/7/01
*********
Một sợi tơ tình vương trong ta,
Vườn thơ xanh thắm ngát hương hoa.
Gió xuân len lén hôn lên má,
Xinh quá người yêu dấu ngọc ngà.
Ði giữa trời vui tay nắm tay,
Gió đùa trên tóc má hây hây.
Long lanh ánh mắt ân tình ấy
Trâm cài lược thắt dáng thơ ngây.
Ta đã hẹn nhau tự kiếp nào,
Quãng đời ...ôn lại, ngỡ chiêm bao!
Hai trái tim yêu chung nhịp đập,
Cho tình bay vút tận ngàn sao.
Em có bao giờ thôi nhớ mong
Chốn xa xăm có một giòng sông
Quê hương, hai tiếng thân thương ấy
Canh cánh trong ta một tấc lòng.
Mơ ước gì hơn anh với em
Lối xưa nhẹ bước tiếng ru êm
Trăm năm hòa hợp duyên cầm sắt
Mãi mãi bên nhau thỏa ước nguyền.
6/2001
*********
Thưa Cha, con
đã trở về
Dưới chân
Cha, cội Bồ Ðề ngày xưa
Cõi trời xa,
giữa nắng mưa
Lung linh ảnh
hiện, nhạt mờ xác thân.
Bước trầm
luân, bước trầm luân
Ba ngàn thế
giới bước chân lạc loài.
Tai nghe
tiếng gọi tuyệt vời
Phút giây
tỉnh thức nửa đời chưa qua
Ðường con đi
dẫu còn xa
Noi theo đuốc
tuệ Thích Ca Ðại Từ
Thưa Cha, con
đã trở về
Dưới chân
Cha, cội Bồ Ðề ngàn năm.
4-10-02
*********
Từng giây, từng hơi thở
Từng giọt nắng vàng rơi
Ta ngồi nghe tĩnh lặng
Giữa bao la đất trời.
Từng giây, từng hơi thở
Từng ngọn cỏ, cành thông
Ta nhìn quanh ngó lại
Sắc sắc là không không.
Từ cuộc sống xinh tươi
Qua muôn van khốn khó
Thở vào tâm tĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười...
Thở ra miệng mỉm cười,
Như giữa trời mây trôi
Từng giây, từng hơi thở
Từng ngọn gió, làn mây
Muôn ngàn năm kết lại
Hoá thân ra hình hài
Từng giây, từng hơi thở
Từng ngọn cỏ, bờ sương.
Ta nhìn trong tĩnh lặng
Thấy lối về thênh thang.
Từ Niệm
4-13-02
*********
Một mình nghe gió qua manh
Hoàng hôn phủ kín vây quanh nỗi buồn.
Tiếc làm chi những môi hôn,
Bể dâu, bọt sóng... lòng không hẹn về.
4/19/02