Thông Ðiệp Tình Yêu  
Ðã bảo

Một nắng
Chao đảo...
Anh đâu biết
Gió nồng
Tình phai
Gió phương nào
Yêu nhau
Cũng chỉ một đời
Một Người
Hành nghề Dược Khoa tại Mỹ
Nhớ Thu
Cô bé nhõng nhẽo
Bên Anh
When I am with you
I Miss You
Nhớ Em
Học
Giấc mộng
Ngọc Lan...
Thế mà đã một năm
Thế mà đã một năm 2
Giận
Vào Ðại Học
Xin Hồi Âm score
Tái bút
The fragrance from the old garden
Hương Vườn Xưa
Hạt bụi vu vơ
Bảo Mây
Xin Ðừng
My Love For You
Tình Anh Dành Cho Em
Tình Em Dành Cho Anh
My Love For You 2
Từ Thuở Ðó...
Anh Phải Nói 
Anh Hầu Quạt Ðây
Ginko, Ngủ Ngon
Buồn Viễn Xứ
Anh Phải Nói 2
I Must Tell You
Xuân Trong Mùa Ðông
Who Am I?
Tự Tình
Biển Xưa
Trên Trời
Ðầu Xuân Nhớ Bạn
Ðầu Xuân Nhớ Bạn (2)
DÐDK:  Mới có hai năm
Em Là Ai
Trời Buồn
Tên Em Ðược Gọi Là...
Một Ngày Cho Bố
Mơ Thu

THÔNG ÐIỆP TÌNH YÊU
(Bài giới thiệu của Hàn Giang) 

Thưa quí Anh Chị, 

Cuộc sống ở hải ngoại lúc nào cũng tất  bật, sôi động, ồn ào... không phải lúc nào cũng thanh thản bình an như con người hằng mong muốn . Và trong cuộc sống bon chen , chật vật, nặng nề đó, có những người khoa-học đã thành công trong đời sống... nhưng vẫn đến với Thơ không chủ định , không ràng buộc, mà trái lại họ đã hiến dâng tất cả tâm hồn và nhẩn nha nhập cuộc vào cõi thơ như một cái duyên nợ, một cái cần thiết cho cuộc đời vốn dĩ vô sắc, vô thường nầy... Họ thương yêu Thơ, trìu mến Thơ, âu yếm Thơ, ấp ủ Thơ một cách thầm lặng tha thiết, một cách sâu kín khó hiểu, họ đã dùng bút mực để bộc lộ những suy tư trầm lắng, muốn chia sẻ cùng bạn bè thân thiết những đau khổ và ngọt bùi, hay vẽ lên những chân dung, hoa lá khả ái của vuờn đời... Một trong những người khoa học đó mà chúng tôi muốn giới thiệu cùng quí bạn ngày hôm nay là: DS Trịnh Nguyễn Ðàm Giang, tức nữ sĩ Sóng Việt . Chị đã dùng chữ nghĩa một cách trang trọng và thanh tao để đưa chất tươi mát dịu dàng của cây cỏ, vẻ lung linh óng ả của nhung lụa vào ý Tình và nghĩa Thơ. Ngôn ngữ của Chị bình dị, dễ hiểu , không cầu kỳ lập dị, mà sao đầy hương thơm, vị ngọt, men nồng để ngôn ngữ Thơ có cái duyên dáng đậm đà, cái êm ái như nhã nhạc. Những nét thi vị của Chị đã làm vương vấn tâm hồn người đọc khôn nguôi, để thấy đời không còn là sỏi đá cứng rắn, mà là cuộc sống mềm dịu đáng yêu, phải yêu như những giọt nắng hồng nhảy múa quấn quít trên những bông lúa vàng tươi ở khung trời miên viễn nào đó... hây hây gió thổi, lất phất mưa rơi... 

"Yêu nhau say đắm nồng nàn
Yêu như mưa phủ trên làn da em
Yêu nhau trong ánh trăng đêm
Uống môi em ngọt, tóc mềm thoảng hương
Cho nhau chất ngất yêu thương
Ðể niềm xúc cảm mãi vương đọng đầy "

(Yêu nhau)
 

Những nỗi niềm của Chị dàn trải trong những bài thơ trong vắt như pha lê, ngọt ngào như suối mật, êm đềm như gió thoảng, và ngan ngát như hoa đồng cỏ nội, Chị ung dung thổ lộ, không lập lòe dấu diếm... những cái chân thật ấy là những vết son đặc biệt tô điểm những dòng thơ của Chị có một sắc thái riêng biệt không màu mè, một biểu cảm sâu xa thâm thúy, dễ đi thăm thẳm vào tình tri-ngộ của người đọc:  

Thơ em làm nhẹ nhàng than vãn,
Thơ em làm vòi vĩnh thở than,
Thơ em làm sững sờ người đọc
Thơ em làm chao đảo tâm can...

(Chao Ðảo)
 

Thơ SV như một sợi dây vô hình buộc tâm tưởng của người đọc vào dòng sông dĩ vãng, vào vùng kỷ niệm xa xưa... để được bềnh bồng như mây trời, xôn xao như hàng sóng nhỏ, nồng nàn như câu hò tiếng vọng, dìu dặt như tiếng sáo diều... trong những chiều vàng mênh mang nỗi nhớ... 

Trời hôm nay đầu thu
Mưa nhe bay phất phơ
Lá vưa chơm đổ i mầu
Chợt thấy buồn mông lung

(Nhớ Thu)
 

Gió hè nhẹ thổi, bước thong dong...
An tĩnh, nhưng nghe sóng trong lòng
Da trời xanh ngắt ngoài nghìn dặm
Thầm nhụrằng ai nhớ ta không...

(Gió Nồng)
 

Thẫn thờ ta gửi hồn theo gió
Mang tâm tình gói trọn bản tình ca
Chợt thấy đâu con tim đang sống lại
Thuở học hành trường cũ ngát hương hoa

(Gió Phương Nào)
 

Bước vào vườn thơ của Sóng Việt, thấy có một cái gì lưu luyến, man mác những dư âm dịu ngọt gọi về của những dòng thơ tiền chiến. Trong khi TTKH với những lời trách móc não nùng ủy mị và sướt mướt ai oán, nhưng trong thơ SV những lời than trách nhẹ nhàng lãng mạn một cách quí phái và trữ tình một cách thanh lịch, một chút yểu điệu kín đáo như nữ sĩ Hằng Phương (Lòng Quê /Hà Nội Tân Văn), một chút gì sâu sắc mênh mông đầy dãy những cảnh tượng mỹ miều duyên dáng qua Bức Tranh Quê của Anh Thơ, một thoáng xôn xao rạo rực, phóng túng, nhớ nhung bát ngát của Mộng Tuyết... 

Nay tình đi vắng sao buồn quá
Thư em biếng viết, thơ biếng làm...
Em đâu nào có nỡ trách anh
Ðành mượn đôi hàng nói với tranh
Tranh ơị thơ tình ai gửi năm xưa
Nồng nàn tha thiết hãy còn vẳng đây
Nhưng nay tình đã nhạt màu
Ðâu còn chi nữa ngoài màụthư xanh...

(Tình Phai)
 

Anh muốn uống hàng mi em vừa khép
Ðem em vào một giấc mộng xa vời.
Ðem em vào một giấc mộng chơi vơi 
Trong mộng mị, một mình em, em biết... 

(Ðã Bảo)
 

Bàng hoàng tôi biết nỗi nhớ nhung
Mông lung khôn tả chất ngập lòng
Thầm nghĩ : đời người như giòng nước
Một cơn gió bão lướt trong lòng.

(Một Người)
 

Mở toang cánh cửa tao nhân để thưởng ngoạn những nét đa dạng và phong phú muôn chiều trong cõi thơ SV, đôi khi là những lời trần tình hối tiếc ăn năn, những sầu khúc trăn trở đánh thức trái tim người, những hơi thở ngọt lịm bao dung, thoang thoảng hương vị Thiền, thắp lên những đốm lửa ấm áp yêu thương le lói trong những tâm hồn đồng điệu... để hãy cùng nhau mở rộng vòng tay nhân ái vì cuộc đời trong khoảnh khắc phù du cũng chỉ là một giấc "hoàng lương mộng". Trong cuộc lữ "Chớp mắt, cuộc đời như giấc mộng", người khách thơ đã thong dong đi trên miền đất ấm của ngôn ngữ, gieo những hạt mầm huyền diệu, để mong một ngày nào đó những hạt thơ đó sẽ nẩy lộc đâm chồi để cùng cây cỏ của vườn đời cất lên những tiếng hát để chào mừng những nụ hoa mới nở, những tia nắng rực rỡ với những mơ ước căng đầy... 

Chớp mắt, cuộc đời như giấc mộng.... 
Bao nhiêu năm mới gặp nguời tình...
Có xá chi chìm nổi lênh đênh:
Kẻ tri kỷ mấy nghìn nguời có một?

(Giấc mộng )
 

Ðời chỉ là ảo ảnh...
Ta một người khách lạ
Ghé thăm điạ cầu.
Thoáng trong khoảng khắc
Yêu nhau.

(Ngọc Lan)
 

Có bao hạt bụi trên đời,
Sao ta vương mắc một lời hồn nhiên?
Lòng ta tâm sự triền miên,
Một đời thi nhạc, giao duyên cũng nhiều.
Vu vơ hạt bụi mỹ miều,
Mang ta vào cõi nắng chiều xôn xao.

(Hạt bụi vu vơ)
 

Tình Yêu trong thơ SV bàng bạc nét hài hòa nhân hậu giữa bản thân, gia đình và tha nhân, như một sân hoè quế ươm đầy hương liệu, tràn trề hạnh phúc, như một khúc hát ân tình giao hưởng giữa thuyền và biển, như gió lồng mây, như trăng lồng nước. Ðó là một trái tim chắt lọc từ một tình yêu trong trẻo, một tình thương vô bờ bến để hình tạo một ngôn ngữ chung thủy nồng nàn với niềm tin yêu bất diệt.... 

Làm sao kể được tâm em
Lời nào cho đủ mối tình thiết tha
Bên anh, em như cánh chim
Tung cánh bay bổng lên vòm trời cao
Bên anh em như đóa hoa
Mở rộng từng cánh đón xuân cuộc đời
Bên anh sóng biển em vờn
Vỗ mạnh vào bờ, quyến luyến không nguôi
Bên anh em nhu cầu vòng
Sau cơn mưa bão, khoe mầu sáng tươi
Bên anh cảnh bỗng thần tiên
Phô trường muôn sắc, cung đàn chợt reo

(Bên Anh)
 

Nuôi con trên giải đất này,
Mười tám năm chợt vèo bay không tính
Niềm vui mang đến gia đình,
Ắp đầy kỷ niệm, muôn tình thiết tha ...
Con vào trường, mẹ xao xuyến
Xa con yêu, buồn lưu luyến không nguôi
Lời dặn đầy ắp trên môi
Chỉ mong con nhớ đôi lời mẹ khuyên.

(Con Vào Ðại Học)
 

Hình như người thơ có một xúc động rất chân tình, tuôn trào dễ dàng trước những sự vật, hình tượng chung quanh, dù rất quen thuộc, xãy ra thường tình, dù đó là một bức tranh thủy hoạ mộc mạc, đơn sơ... Người xưa đã nói rằng "Thi trung cần hữu Họa" (trong Thơ cần có Họa). Nhà thơ Sóng Việt đã xúc cảm day dứt trước một bức tranh với chủ đề  "Ngôi Nhà Ven Sông" , đây là bức họa với lối pha màu hiền hòa, màu xanh và vàng lợt của những cánh hoa đồng cỏ nội, đã mang lại nỗi gợi nhớ quê hương da diết . Ðó là thi ảnh của một nơi chốn xa xăm có một dòng sông lặng lờ xuôi mái , làm xao xuyến tâm hồn của những kẻ tha phương ly xứ , của thuở nào đã hằn sâu trong trí tưởng nhà thơ... Từ bức tranh quê đó và từ bản nhạc "Cõi Mẹ Về" (NS Lê Văn Thành phổ thơ Du Tử Lê) nghe rưng rưng đến nao lòng, Chị đã xúc động và sáng tác bài thơ tuyệt vời "Anh Ðâu Biết" chỉ trong một thời gian ngắn ngủị Chị đã gửi gấm nỗi lòng và đem tình tự quấn quít vào ngôn ngữ... và cũng từ bài thơ gợi cảm nầy đã đưa đẩy người nhạc-sĩ tài ba Lê Văn Thành với những ngón tay phù phép đã biến cải những hồn thơ lẫn khuất trong những con chữ đó thành những những nốt nhạc trầm bổng ru hồn , những âm vang rung động trên phím đàn trong một tình khúc quê-hương bất hủ ...Ðó là tiếng nói rất tâm thức Việt Nam của một quê hương phù sa óng ánh lúa vàng, của một ngôi nhà bên sông an bình và hy vọng, có bà mẹ già một nắng hai sương , của những ngày hiu hắt gió, chạnh lòng mây, của tình thâm nghĩa trọng, trong một tình quê dạt dào trăm nhớ nghìn thương... Sự rung động mẫn cảm đó đã bắt nguồn từ một trực giác đến một cách rất tự nhiên và tình cờ, không cần phải dựa trên những nguyên lý căn bản câu nệ của khoa học: suy luận, phân tích và tổng hợp, cái hay của bản nhạc và lời thơ là điểm đó , có thể gọi là cái "xuất thần" của người nghệ-sĩ... đưa người đọc và người nghe phiêu lưu vào cái cõi mênh mang vời vợi của những cung điệu réo rắt tuyệt vời. Người ta thường nói thi/họa, hương/sắc, duyên/dáng, âm /nhạc... đã hài hòa dung hợp... đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu, giao hưởng trong một không gian nghệ thuật ba chiều có vẻ đẹp vĩnh hằng của Thơ, có nét tạo hình muôn phiến màu tao nhã của Họa, và những âm điệu tiết tấu tuyệt vời của Nhạc... Có thể nói bài thơ Anh Ðâu Biết của Sóng Việt đã tập hợp đủ những yếu tố đó, nghĩa là tràn trề nhạc tính, giao hoà âm giai, thanh sắc muôn màu, nghĩa là Thơ của Chị là Nhạc, là Tranh , là Sắc... Bài thơ Anh Ðâu Biết man mác tình quê hương, với hai bản dịch thật tuyệt vời của Chị Bình Nhung (Anh Ngữ) và Chị Mai Thanh Tâm (Pháp Ngữ) , đã khơi nguồn cảm nhận từ các độc giả muôn phương... 

Anh đâu biết em có những giấc mơ
Mơ một ngày anh dắt em trở về
Thăm ngôi nhà mái đỏ ven sông
Giòng sông đó anh sông trọn tuổi thơ
Ngôi nhà đó anh dệt mộng anh hùng... 

Anh dậy em quen thuộc với ba miền
Ba giọng nói, trời, sao anh hay quá
Càng nghe anh, em càng nhớ quê hương...

(Anh Ðâu Biết)
 

Nữ sĩ Sóng Việt còn có cái biệt tài là làm thơ song ngữ (Anh và Việt ngữ) hay gọi nôm na là thơ dịch, chúng tôi không hiểu là lúc Chị có cảm hứng sáng tác những loại thơ song ngữ như vậy, Chị đã khởi nguồn từ thơ Việt hay thơ Anh trước, nhưng dù từ ngôn ngữ nào chăng nữa , Chị đã giữ đúng cái "thần" nghĩa là ý và hồn của lời thơ nguyên tác, Chị đã mở rộng biên giới của ngôn từ để có thêm nhiều tri-kỷ cảm thông những nỗi lòng mà Chị đã gửi gắm... "Dịch không còn là Phản" nữa khi đọc những bài thơ Anh-Việt của Chị, Chị đã giữ đúng ba yếu tố căn bản : Tín ( trung thành với ý thơ ), Ðạt ( chính xác và thành đạt ), Nhã ( đẹp và hay, có âm điệu ), nghĩa là đúng với tư duy, cảm nghĩ và ý tưởng của bài thơ gốc . Ðiển hình là bài thơ Hương Vườn Xưa-The Fragrance from the Old Garden- của Sóng Việt : 

Far away, friendship appears to carry fragrance
Vaguely someone' s just opened a love gate
Receiving words thru the wind from the Fantasyland
Is someone aware of the source of the fragrance

(The Fragrance from the Old Garden)
 

Tình người trong gió chợt thoảng hương
Nào biết hồn ai chợt mở đường?
Cảm nhận lời nhau trong cơn gió
Ai kia đâu biết đến nguồn hương...

(Hương Vườn Xưa)
 

Thơ Sóng Việt là những tia nắng ngọt ngào, là ngọn gió vi vu, là những cung điệu trầm bổng, lâng lâng trong một khu vườn diệu ảo có tiếng suối reo, tiếng chim non ríu rít, có cỏ xanh hương ngát , là những khúc hát ru người cho đời đầy mơ ước, là những tiếng khúc khích cười của tuổi thơ rưng rưng nỗi nhớ gọi về .. Phải chăng những bài thơ của Chị là những "Thông Ðiệp Tình Yêu" lung linh mầu nhiệm , óng ả lụa là, biểu tượng một triết lý vi diệu vĩnh cửu của mọi người: Love 's Philosophy như thi-hào Percy Bysshe Shelly đã từng hoài vọng thiết tha: 

"The fountains mingle with the river
Anh the river with the Ocean
The winds of the Heaven mix for ever
With a sweet emotion ......"
(Những con suối nhỏ hòa cùng sông rộng

Bao nhánh sông dài nhập với biển khơi

Vườn Ðịa Ðàng gió thổi về lồng lộng
Với Tình Yêu dịu ngọt mãi muôn đời)
 

Và quí bạn không cần phải đợi chờ Thiên Sứ của Trời sai xuống để đọc những Thông Ðiệp Tình đó, mà quí bạn đang ung dung tự tại bước vào Vườn Ðịa Ðàng hiện hữu trên trần gian nầy để quên đi những sầu muộn ưu phiền trong cõi đời ô trọc phù phiếm nầy và tự ngâm nga những nhã khúc tình tự của Sứ Giả Tình Yêu: Nhà Thơ Ðàm Giang Sóng Việt.  

Cám ơn quí bạn,
Hàn Giang

 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7