THƠ HỐT LÁ
Thưa
quý Anh Chị,
GN xin mạn
phép Anh Hồ Duy Thiện trích thư Anh
gửi cho Anh
Mai Tâm:
"... Mấy
tuần nay, cuối tuần nào tôi cũng phải hốt lá vàng mệt khờ câm, mệt phờ người.
Vừa hốt, vừa "rake", vừa "vacuum", tôi vừa cằn nhằn mấy cái
lá vàng rơi rụng làm chi... Từ khi đọc
mấy bài thơ của quý Anh Chị, tôi bổng thay đổi tâm tình: từ chổ nguyền rủa, đổi
qua nâng niu hàng trăm ngàn chiếc lá vàng... Và cũng nhờ đó, tôi bớt thấy
mệt...
Ước chi tôi cũng làm được thơ... Mỗi bao tôi chỉ làm một bài, thì nay cũng có
đến ngàn bài thơ về mùa Thu, đóng thành sách để lại..."
Thông cảm bạn, Anh Mai Tâm viết liền một khi:
Lá vàng lả tả cảnh
đa tình
Vài tháng mục ra
lá biê'n... sình!
Hốt hết lúc này tuy chẳng thích
Biếng làm
xuân đến thấy mà kinh
Thiện khi quét lá... đừng ta thán
Nga lúc chùi sân... sẽ bực mình!
Thơ thẩn mặc ai, mình cứ việc
Làm xong bổn phận... vợ làm thinh!
GN hóng chuyện
họa nguyên vận
như sau:
Anh nọ anh kia thật chí tình
Bảo nhau đi hốt đỡ bùn sình
Lom khom trên lá đun ba gác
Mò mẫm ngoài sân mệt thất kinh
Thổi thổi lùa bao thêm mỏi cẳng
Cào cào quơ chổi lại rêm mình
Trời sinh cái lá vui đâu khổ
Cười tủm mà thu lấy lặng thinh
=================
TIỆC
THANKSGIVING
Thưa các Anh Chị:
Xin chúc quý vị một mùa lễ vui tươi và hạnh phúc...
bạn "CuTien" viết
Hôm nay bắt được chú gà tây
Cắt cổ nhổ lông luộc xé phay
Mời chị ngồi vào cùng chén cạn
Thỉnh anh hội ngộ với ly đầy
Bên nhau mừng lễ Tạ Ơn Chúa
Sát cánh chung vui ngây ngất say
Một bữa no nê lòng thỏa thích
Quên bao ngày nhọc kiếp trâu cày
GN họa lại nguyên vận với đề nghị mới
Bở rẹt bứ bừ gà giống tây
Lạnh đông khỏi cắt tốn dao phay
Bét be crumb bread căng mồm ớn
Nhảo nhoét pumpkin ngán bụng đầy
Ngầu pín thập chi ngon phát tỉnh
Ngọc dương bát bửu nghĩ mà say
Tạ ơn dễ nuốt trôi bàn tiệc
Nhậu đã còn lo việc kéo cày
Nghĩ buồn cho thân phận gà tây
Sống để người ta thịt xé phay
Ngày lễ Tạ Ơn, ngày hành quyết
Dòng họ gà tây, nước mắt đầy
Ðược sống làm người, ôi sung sướng
Mừng lễ quanh năm, mãi vui say
Người ơi có bao giờ nghĩ đến
Chớ thịt gà
tây, hãy trường chay ? !!!
Hôm nay trời đã
lặn về Tây,
Nhà tôi đang
sủa soạn dao
phay,
Nước
vẫn chưa sôi,
dầu đã cạn,
Bạn vaò
chưa đủ rượu còn đầỵ
Lể Tạ thứ Năm,
nhờ ơn Chúa,
Ngày
chay thứ Sáu, hết
dám saỵ
Ðược
phép vợ con
ăn thoả thích (vợ con bắt Diet)
Tuần
sau lại tiếp
tục đi càỵ
================
BÚT
& MỰC
Có
người bạn ra
câu đố như sau
rủ rê Anh Mai Ðông Thành giải
đáp
"Một chổi mà quét hai hè,
Quét đi, quét lại lại đè lỗ trôn
Anh
Thành viết: "Nhất thời chưa giải được câu đố. Tuy
nhien, xin trả lời
cách khác như
sau
Chổi tôi bận quét hè nhà
Hè ai cần
quét hẳn là đang dơ
Hè dơ xin ráng đợi chờ
Chổi tôi thong thả tối mờ sẽ sang
GN nhảy vào
kíu bồ đưa giải đáp là bút lông chấm nghiên mục Tàu bằng
hai bài Ðường
Luật xướng họa của
Hạt Cát và
Giáng Nga như
sau:
Cái bút lông kia thật đáng tiền
Khuyên nòi điểm giống rạng Rồng Tiên
Khi cứng, khi mềm, khi... lủng lẳng !
Lúc ngâm, lúc quẹt lúc... xiên xiên !
Xông pha trận bút hùm không ngán
Mạo hiểm trường đồ hổ phải kiêng
Khuyên ai giử bút cho khéo khéo
Chớ để mòn mau phải... tốn tiền
Be bé xinh xinh đáng vạn tiền
Giúp người cầm bút thấy lên Tiên
Quẹt lui quẹt tới màu ươn ướt
Xoay dọc xoay ngang bút xọ xiên
Chọc chọc bút lông thơ cứ bốc
Châm châm cái cọ vẽ nào kiêng
Mực không mài nữa nghiên khô khốc
Hờn tủi mốc meo lụy nhãn tiền
==================
NGHE TIN BẠN
GN lượm được
bài thơ vui
của Tiếu sĩ Dược Gia xin
dzô hội "cấm
người đàng hoàng"
như sau:
Trăm năm trong cõi người ta,
Chồng già vợ trẻ thưòng là chẳng lâu.
Trải qua mây cuộc cãi nhau.
Những điều không thấy mà đau đớn lòng.
Thà rằng cứ ở vậy xong,
Mang về của nợ long đong suốt đời.
Lòng Anh chỉ tưỏng đến ngưòi,
Lòng Nàng chỉ tưỏng vàng ngời chuyển giao.
Anh về ,Nàng đợi , dâng trao,
Anh đi ,Nàng cũng bay cao... với người
Ðến khi thủ-tục xong rồi
Ký vaò hôn-thú là đời đi... đoong.
Lên đưong đoan-tụ chờ mong,
Vê nhà liền hỏi... "mấy đồng trong bank?".
Không làm ! vì thiếu anh-văn.
Chỉ thích đi học, vì... thằng ngồi bên.
Lái xe vui sướng như điên
Shopping, cà card, bạc tiền như không
"Tưỏng vơ triệu-phú làm chồng
Ðâu ngờ Anh cũng làm công tối ngày.
Thẻ xanh đủ hạn rồi đây.
Giấy tờ ly-dị ký ngay cho nhờ
Cửa nhà, xe cộ, khai vô "
Chia đôi, cấp-dưõng nuôi cô dài dài.
Thôi thì kinh-nghiêm chẳng sai.
Nghe ra ngậm
đắng nuốt cay thế nào!
Thêm lời bàn loạn tào lao
Thân trai như tấm lụa đào phất phơ
Muời hai bến nước sạch dơ
Trong nhờ đục chịu biết mò nơi đâu
Bắc thang lên hỏi Trời cao
Tiền chi đào nhí chừng nào return
Trời rằng "Nó
hit and run
Của đi thay mạng cũng mừng con ui..."
=============
BÀN
TIẾP BỒ NHÍ
Chuyện
"Bồ nhí " đã gây
thêm hứng lục chén lục
bát như bài
thơ sau đây do
Anh Lê Văn Nhân chuyển:
Nghĩ người mà nhớ đến ta
Chồng già vợ trẻ là ma trên đời
Ai ơi ! Chớ có ham lời
Tháng lương hết sạch xong rồi còn đâu
Thế thôi sao lại buồn rầu
Kim cuơng lóng lánh vàng ngầu hai đôi
Ôi thôi hối hận cũng rồi
Ði theo kép khác không lời nàng dông
Thề rằng "ở vậy cho xong"
Gặp phải bồ nhí long đong suốt đời
Chớ xem thường hỡi ai ơi
Yêu em bồ nhí tả tơi tiêu tùng
GN lại bàn
tiếp:
Nghe than cũng thấy lưng tưng
Thèm cốc muối ớt,
me gừng ô mai
Xoài tượng dầm nước mắm cay
Chùm ruột, xí muội, bánh gai, bánh bò
Bồ nhí quà
vặt cả kho
Tha hồ chấm mút sướng cho vui đời
Của chua thèm cũng đúng thôi
============
MUỜI
ÐIỀU YÊU
Thưa quí bạn,
Tiếp tục... lượm lặt mấy bài thơ dzui... Lần này lỡ
trúng "tim xanh" chị nào... thì xin đừng trách tui" Vì thơ là
của người ta... Tui đi lượm lặt... dăm ba nụ cười..." Thân mến. Vương Ngọc Long
(ÐÂY CHỈ LÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN DZUI ... XIN THA
THỨ NẾU LỠ MẤT LÒNG AI ...)
Một thương cái miệng lèm bèm
Hai thương đi chợ bớt thêm kì kèo
Ba thương chồng ngủ chèo queo
Bốn thương con khóc một hèo vô mông
Năm thương tiền bạc dzô sòng
Sáu thương cà nhổng cà nhông suốt ngày
Bảy thương lên mặt Bà Thầy
Tám thương chồng phải đi cày cho bưa
Chín thương đồ "xịn" mới vừa
Mười thương bếp núc bốn mùa khói sương
(nhưng mà ...)
Thập thương bỗng hóa ngàn thương
Ði dâu Anh cũng một phương nhớ... NHÀ (nhà= nhà tôi)
Thấy Anh Vương Ngọc Long đã thanh minh thanh nga thơ
dzui mong không làm mất lòng ai nên GN
cũng hào hứng làm tiếp "Mười Ðiều
Yêu" mong quý Anh không ai giận
hờn.
Một yêu khéo nói ngon ơ
Khen vợ rối rít khen bồ càng thơm
Hai yêu tiền kiếm thật xôm
Một đồng đưa vợ chín đồng cất riêng
Ba yêu xe sắm liên miên
Mới về anh lái, cũ liền tặng em
Bốn yêu gian dối không quen
Làm lỗi đi thẳng hổng thèm nói quanh
Năm yêu cái tật đành hanh
Gào to thủng nhĩ, dỗ dành ỉ ôi
Sáu yêu giỏi dắn nước nôi
Ðo lọ nước mắm đếm đôi củ hành
Bảy yêu quân tử rành rành
Thương người như thể thương thân cũng nhiều
Tám yêu mạng đẻ bọc điều
Rửa chén, đổ rác, chuồng tiêu không chà
Chín yêu trong đảng "Thờ Bà"
Còn gọi "Bà Bé" hay là "Vợ Non"
Mười yêu chín chục vẫn ngon
Via-gra đầy tủ bon bon tháng ngày
Ô hô, ứ hự! Ai tai!!
================
RÙ RỜ
Anh
Nguyễn Mậu Trinh
viết :
Không nhớ đã nói chuyện này chưa. Già rù rờ khổ vậy
đó.
Ðúng như bài thơ Chị B. Tiên "lựm" được
trong bếp
Rù rờ đổ bể thật là hư,
Chẳng biết làm chi nữa được chừ...
Ăn uống vãi rơi làm họ bực
Ra vào đụng chạm thấy mình dư...
Người quen tưởng lạ , nhìn ngơ ngẩn.
Ðể trước quên sau , kiếm mệt đừ
Ai ngỡ ngày nay ra thế ấy,
Xưa kia mình cũng một tay cừ...
Già đâu có
rầu rĩ đến vậy ?
Ðây nè GN nghĩ già nhiều
cái hay ho
lắm chứ theo bài
họa như sau:
Ðừng
ngỡ rù rờ
hóa tật hư
Làm mau tổ
đoảng nên chần
chừ
Ai cần giục
giã giờ không
thiếu
Họ kệ lè
phè tuổi có
dư
Kính
lão trên mâm
sinh khệnh khạng
Xa trời cận
đất chợt lừ
đừ
Càng
già càng dẻo
càng dai dẳng
Chinh
chiến lâu năm
thắng cũng cừ
================
CÁI CHẾT
Anh Hồ
Ngọc Minh viết "...cái interest của tôi về "cái chết". Có
người góp ý với tôi là cái chết không phải là bài toán mà là đáp số...
Tôi lúc này đang say mê tìm tòi về... cái chết"
Làm GN nghĩ
đến người viết về một anh
bạn hằng tuần vẫn hội họp bàn
vuông , thế mà tuần qua không đến xoa
nữa, khi không anh lăn đùng ra chết vì chứng đau tim, Bạn bè làm thơ đưa tiễn người rời bỏ cuộc chơi Những chữ viết hoa là ngôn ngữ
trong lúc ngồi xoa hay là tên của con bài Mà Chược.
LO BƠM , CỐ CHẠY cuối đường cùng
Tứ hướng nào ai thoát cảnh chung
Nhắm mắt lìa trần tay BẠCH BẢN
Quy tiên , đáo giới dạ HỒNG TRUNG
THÊNH THANG , vẫn đợi RỜ toàn GIÓ
HẠN HẸP , VỪA CHỜ MÓ trúng KHUNG
TỨ HỈ , TAM NGUYÊN đành chối bỏ
THÙNG MÀN TỔNG HỢP tiễn thiên cung
LD
Anh Ngô Phủ
họa lại như
sau:
VỪA CHỜ lửa
loạn phút sau cùng,
CỐ CHẠY lưu
vong bỏ đỉnh chung.
HẠN HẸP quê
người ngăn lệ thảm,
THÊNH THANG
nợ nước thẹn lòng trung.
TAM NGUYÊN
chồng vợ vui tùy tục,
TỨ HỈ đàn
con biết giáo khung .
TỔNG G HỢP
cuộc đời chưa kịp trối,
MÓ RỜ chi
cửa đến âm cung ???
GN cũng xin
họa góp theo
giọng Chắn Cạ
CHI CHI ÔNG
CỤ cũng vui cùng
PHỔNG
lái LÈO TÔM đến cuộc CHUNG
Lìa thế THẬP
ÐIỀU đem cỏi thượng
Về trời THẤT SÁCH biệt lòng trung
Ù Ù cạc cạc mờ nhân ảnh
Nhẩn nhẩn nha nha ÐỢI áo khung
Gặp quỷ gần tiên chắc CHẮN CẠ
CHỜ CHÌ RỘNG HẸP cứ dương cung
(Những
chữ viết hoa
là ngôn ngữ lúc
đánh Chắn hoặc
là tên của quân bài)
================
THƠ TÌNH
Gửi các anh chị xem 1 bài thơ tình mà 1 người quen
nhân đi nhặt đồ garage sale tại DC, chắc khổ chủ bỏ quên trong 1 hộp gỗ xưa cũ
:
Răng mà cứ đi theo tui hoài rứa
Cái ông ni mới dị chưa tề
Sớm trưa 3 bữa đi về
Ðưa với đón làm chi không biết
Ôi đôi mắt chi mà tha thiết
Ðừng có nhìn làm
loạn bước tui đi
Lá thư tình ông gởi làm chi
Cha mạ biết rầy la tui chết
Ông tán tỉnh mần chi không biết
Nói hoài lời hoa mỹ làm chi
Tui còn dỏ chuyện tình răng biết đuoc
Tội tui lắm đi cách cho vài bước
Ðừng đi gần 2 bước song đôi
Xa xa cho, kẻo bạn tui cuời
Mai vô lớp cả truờng dị nghị
Theo hoài rứa răng mà khong biết dị
Thôi được rồi đua lá thư đây
Mai tan
trường đợi ở gốc cây
Tui sẽ tới trả lời cho biết !!!!!!!!!!
================
GIA CHÍNH
Thưa Quý
Anh Chị:
Từ lúc Chị Thanh Tâm bắt
đầu mục Gia Chính thu góp cách nấu
nướng các thức mặn ngọt từ Nhóm Hằm Bà
Lằng và đăng lại trên Forum, GN
muốn viết một bài quảng cáo cho sự ngon lành bổ dưỡng
của mục này, thì may quá nhận
được một bài thơ vui do Chị Sóng
Việt thu luợm được trên mạng lưới đề cập
đến đủ thứ bánh ngọt mặn như sau:
Tròn như mặt trăng
Nó là bánh xèo
Có cưới có cheo
Chính là bánh hỏi
Ði mà không giỏi
Nó là bánh bò
Ăn chẳng đặng no
Nó là bánh ít
Giống nhau như hệt
Nó là bánh in
Mập chẳng muốn nhìn
Chính là bánh ú
Căng lên chưa đủ
Nó là bánh phồng
Nổi chìm dưới sông
Là bánh trôi nước
Biết đi, biết bước
Nó là bánh chưng
Có núm trên lưng
Là bánh ngù đế
Mật đường đem chế
Thành bánh da trời
Ðể đĩa đem mời
Bánh trong, bánh lọc
Cay gần muốn khóc
Ðó thực bánh gừng
Lạt cột trên lưng
Nó là bánh tét
Bốn cẳng hay lết
Nó là bánh qui
Hay nể, hay vì
Là bánh xôi vị
Bỏ vô trong bị
Ðó thật bánh bao
Trong sáng như sao
Là bánh bột báng
Tròn như viên đạn
Chính thực bánh cam
Ăn ở chàm bàm
Thiệt là bánh ổ
Tròn mà lổ dổ
Chính là bánh căng
Ðầy mình có răng
Là bánh da lợn
Mặt gai lợn cợn
Ðó thiệt chè khoai
Ăn vô ngứa hoài
Nó là bánh dứa
Lấy chồng có chửa
Chính là bánh bầu
Xe nhợ đi câu
Là bánh bao chỉ
Hấp ra nhỏ tí
Là bánh ít trần
Phơi để ngoài sân
Nó là bánh tráng
Giữa rằm tháng tám
Là bánh Trung Thu
Ði lọng đi dù
Chính là xôi rượu
Nhắc đến
làm bánh xin
giới thiệu cách
Hoc thêm nghề nữa
cung~ không nao
Tưởng khó khăn gì, chứ bánh bao
Thuở nhỏ
đã từng măng
vú Mẹ
Lớn lên
kinh nghiệm khá dồi
daò
Bop' meó chỉ
e tay vụng dại
Vo tron` chẳng
sợ kém tài cao
Hấp lên, bánh nở vung ăm ắp
Ước chi được cắn sướng làm
sao !
GN họa
lại thêm vài
thứ bánh nữa:
Nghe nghề
bóc bánh thấy
nôn nao
Bánh ướt,
bánh dày lại
bánh bao
Xíu mại
đôi viên, tròn
thây lẩy
Xôi vò
một nắm, béo
dồi dào
Vo đều
tay khéo bột
vừa nở
Khoắng chút nước
nôi lửa chớ
cao
Nóng hổi
bày mâm mời
bạn thử
Cùng vui
ngon dở có
làm sao
Ðặc biệt
xin đổ món bánh xèo
ngon hết xẩy
mời các bạn:
Chảo dầu
sôi nhẹ bốc
xì xèo
Bột nghệ vàng
tươm lách tách
reo
Thịt trắng phau
phau bày rỏ ngậy
Tôm hồng
hon hỏn rải
cho đều
Mắt đầy
háo hức thèm
ghê gớm
Dạ xót nôn nao
thấy ngặc nghèo
Mắm ớt,
rau thơm đưa
xuống cổ
Bánh xèo
mấy đĩa cũng
trôi vèo
để họa
lại bài xướng
Thiên hạ đua nhau tráng
bánh xèo
Bạn bè, xúm lại đúng làm
reo
Ngùoi ăn một miếng, kêu
chưa đủ
Kẻ nếm hai, ba, chia chẳng
đều
Tôm thịt ê hề chi phải
tiếc
Giá rau tràn chợ, chớ than
nghèo
Chỉ rau, không thịt, đua
nhau xục
Ðông bạn đông bè, dĩa sạch
vèo
Ðừng quên vài món nước
nha:
Lạnh lạnh se se mưa bụi
xuân
Tiết này ăn phở đã vô ngần
Vè dòn, chín nạc thêm
nhiều sách
Tái nạm, bò viên bỏ ít gân
Húng quế, ngò gai cho giá
trụng
Tưong đen, ớt đỏ nhớ hành
chần
Hương thơm ngầy ngậy nước
dùng béo
Thuần tuý quê hương sướng
sướng thân
GN họa
nguyên vận bằng
món bún thang:
Nước dùng thơm phức tỏa
hơi xuân
Bún luộc mềm dai cọng
trắng ngần
Giò lụa nõn nường băm có
sợi
Ức gà óng ả xé không gân
Mắm tôm, trứng tráng, ngò
vừa thái
Cà cuống, rau răm, hành
mới chần
Bày cả vào tô chan nước
nóng
Hít hà đờ đẫn khắp châu
thân
================
TOILET
GN mong tựa đề không làm quý vị chun mũi than:
"Bộ bí đề tài hay sao mà bàn đến
cái toilet ? ". Nguyên nhân là tại Anh
Lâm Xuân Quang đọc Tập San Y-sĩ và chuyển bài thơ vui "Phòng Vệ
Sinh" của Phương Du cho Anh Mai Tâm. Anh MT lại e-mail bài thơ ngộ nghĩnh
này cho GN:
Phòng em bé nhỏ xinh xinh
Là nơi trút bỏ khối tình đa mang
Lúc vào lòng nặng ngàn cân
Khi ra thoải mái, toàn thân nhẹ nhàng
Hương thừa theo gíó thoãng lan
Ào ào nước chảy trôi tan bụi trần
Mình em tròn trĩnh trắng ngần
Ai vào cũng khoái dang chân tọa thiền
Vậy là GN có
thể bắt chước để tản mạn một chút về
các phương tiện cung ứng cho cái
thú thứ tư trong tứ khoái của con người:
Hồi xưa con nít
dễ như không
Xứ mình nuôi chó chạy long rong
Chả cần potty training mệt
Ị rồi chú vện dọn sạch bong
Lớn chút thì vô ao cá tra
Bốn vách phong phanh nóc hở ra
Gió mát trút
bầu rơi lõm bõm
Cá vồ đớp béo cám ơn ta
Xứ nghèo nào có được bồn cầu
Không giây giật nước chỉ dùng thau
Ngồi co hai cẳng quen chồm hỗm
Sách rằng tốt ruột đi chóng mau
Sợ Cò bỏ bót chả tiểu đường
Camping toilet tiện đi đồng
Ai trót tên
john nghe chột dạ
Chó mèo được cấp box tỏa hương
Giờ ta được sướng ngồi mà đi
Một mai
thẳng cẳng chỉ nằm lì
Ðục lỗ bên
hông gài plastic
Hỏi Trời tứ
khoái để mà chi ?
Nếu đọc đến
đây quý Anh
Chị càng muốn bịt
mũi thì cho
GN xin tha tội nha,
lỗi hoàn toàn ở
các ông anh đầu têu PD, LXQ
và MT. Hì hì
hì !
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
* HAI SẮC HOA TY GÔN (T.T.Kh.)
...
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng : "Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi !"
...
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
Vervion 1:
Người ấy thường hay móc bóp tôi
Gầm gừ mỗi lúc bóp tôi vơi
Bảo rằng làm dở cho ăn dở
Nếu muốn thôi thì cứ việc thôi.
Version 2:
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Bịt mũi than rằng "tóc em hôi"
Mắm tôm, tương ớt, pha thêm giấm
Cắt tóc trao Anh để giữ mùi
Version 3:
Người ấy thường hay quát tháo tôi
Nghiến răng khi thấy tôi ham vui.
"Bạn bè năm xưa nay dẹp hết
Không thì sẽ chết với bà thôi !"
Version 4:
Người ấy thường hay bỏ mặc tôi
Một mình thui thủi để vui chơi;
Poker, xập xám mê đen đỏ
Nhà hàng, shopping cho đả đời.
Version 5:
Người ấy thường hay gỡ tóc tôi
Lại còn bắt cả chí cho tôi
Thế rồi tim vỡ, tình tan nát
Người ấy đi rồi, chí sanh sôi
Version 6:
Người ấy thường hay nhắn nhủ tôi
Thị trường cẩn thận đừng ham vui (1)
Quá tay chơi mạnh mà xụp vỡ (2)
Anh ngại rằng
em "mất áo" thôi (3)
(1): chơi cổ phần thị trường chứng khoán
(2): mua stocks qua discount broker thì chỉ cần
một cái click trên con chuột (mouse)
(3): "losing your shirt" mất hết vốn và
lờị
Version 7:
"Bà" ấy thường hay "mần thịt"
tui
Sáng đấm, tối xoa chẳng nghỉ ngơi
Mang tiếng "nam nhi" nên phải thế
Nếu không cắt dế vứt đi thôi!!!!
Version 8:
Anh ấy thường hay dụ dỗ tôi
"Trái cấm" ngon ghê hãy thử thôi
Ðể lâu trái héo, khô đi mất
Ðố có cụ nào lại muốn xơi !!!!!
Trần Mạnh Hùng
Version 9:
Anh ấy thường hay dụ dỗ tôi:
"Em ơi! Hãy đến nhà anh chơi,
Nếu khuya thì em nên ngủ lại,
Chớ dzià thì sẽ gặp ma trơi.
Version 10:
Người ấy thường hay bố thí tôi
Một chén cơm nguội lót dạ thôi.
Bảo rằng lay off thì ăn đỡ
Khi nào có job sẽ cho xơi.
Version 11:
Người ấy thường hay căn dặn tôi:
"Cố công đèn sách để đổi ngôi .
Khi anh thi đỗ xong bái tổ
Em lên mâm cổ để anh xơi".*
(* Hậu Trăng sáng vườn chè:
"Nếu chưa thi đỗ thì chưa động phòng".
Version 12:
Người ấy thường hay mắng mỏ tôi:
"Ðàn ông gì mà thật dở hơi !
Chẳng lo làm ăn chỉ nhờ vợ
Lâu lâu xin tiền để đi chơi".
Version 13:
Người ấy thường hay nắm tóc tôi
Lại còn lên gối lạy chẳng thôi
Hăm rằng mai mốt còn tái phạm
"Bà" đây bắt được chạy đàng trời
Version 14:
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài khi thấy tóc đi chơi.
Bảo rằng: "Rogaine em sẽ tặng,
Mai này tóc mọc hẵng phone em."
Version 15:
Người ấy thường trốn học đi chơi
Ghi danh lấy notes có mình tôi
Ngày thi người đậu còn tôi rớt
Học tài thi phận cũng đành thôi
Version 16:
Người ấy thường hay nhổ tóc tôi
Tóc sâu, tóc ngứa, giựt tơi bời
Tóc tiêu, tóc muối, cùng tóc bạc
Nhổ hết đi còn tóc đen thui
Version 17a:
Người ấy nhìn tôi hỏi "Nữa thôỉ"
Giật mình tôi hỏi "Thiệt hay chơỉ"
Khúc khích vươn mình long quyện hổ
Ầm ầm rung chuyển tít mù khơi.
Version 17b:
Nếu em thì:
Người ấy nhìn tôi "hỏi nữa thôi"
Ngu gì em hỏi "thiệt hay chơi"
Cơ hội ngàn năm nay có một
Cho dù thân xác có rã rời
Version 18 :
Người ấy thường hay bỏ bê tôi
Ôm nàng vi tính suốt đêm trôi
Thức khuya ngủ nướng sao dễ ghét
Câu sấu thân người cũng đáng thôi!
Version 19:
Người ấy thường hay tâng bốc tôi
Nịnh đầm nổi tiếng, lầm đi thôi
Ðến khi chợt hiểu thì té ngửa
Người chỉ dùng lời gạt gẫm tôi
Version 20:
Người ấy thường hay vuốt má tôi
Thầm thì: Yêu nhất chỉ em thôi
Ai ngờ tố khổ tôi trăm chuyện
Miệng lưỡi lắm lời, bạc hơn vôi!
Version 21:
Người ấy thường hay móc véo tôi
Dữ như cọp cái khổ chồng thôi
Mai đây trời bắt sang kiếp khác
Ðổi giống cho nhau mới xứng đôi.
Version 22:
Cô ấy thường hay "lên lớp" tôi
Ra đường con mắt ngó ngay thôi!
Nhìn ngang liếc dọc coi chừng lé
Tốn tiền bác sĩ nhãn khoa xơi!
Version 23:
Nàng ấy thường hay trách móc tôi
Tóc tai không hớt để rối bời
Mặt mày trông giống y tướng cướp
Làng chàng đi chỗ khác mà chơi!
Version 24:
Người ấy thường hay thủ thỉ tôi
Một lần lần nữa cũng vậy thôi
Hạnh phúc cuộc đời vui cứ hưởng
Bóng chiều ngã xuống đở ỉ ôi!
Version 25:
Bà ấy thường hay khó dễ tôi
Thức nhiều ngủ ít gầy rạc thôi
Mai đây ngã bệnh không than vãn
Và đừng bắt "bã" chịu đơn côi.
Version 26:
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài khi thấy tóc tôi hôi
Bảo rằng em tắm mà không gội
Anh sợ rồi đây có chí thôi.
Version 27:
Bà xã thở dài ngắm tóc tôi
Muối tiêu loại rẻ nhứt trên đời.
Muối nhiều tiêu ít, màu thê thảm
Thuốc nhuộm một chai đẹp mấy hồi.
Version 28:
Mấy hồi chải gở khổ tóc tôi
Rát da cay mắt dạ bồi hồi.
Nửa đêm ngồi sửng chờ đúng cử
Xả nước cho trôi chút tuổi đời.
Version 29:
Tuổi đời cứ bám sát tóc tôi
Nhuộm đen, nâu, tím dễ như chơị
Ra đường bà lão cười tủm tỉm:
"Mặt mũi nhăn nheo tóc tối thui"
Version 30:
Tối thui, hết bóng mớ tóc tôi
Vô phương che kín gốc trắng tươi.
Lần tới dặn nàng pha màu bạc
Nhuộm trắng như tây, thút thít "cười".
Version 31:
Người ấy thường hay vuốt trán tôi
Thở dài khi thấy tóc lôi thôi
Lắc đầu, ai bảo ham con lắm
Vài bửa chỉ còn mấy sợi thôi.
Version 32:
Người ấy thường hay nhiếc móc tôi
Mỗi lần tôi hấp cháy nồi xôi
Bảo rằng: "Surf net chi cho cố,
Nồi nám đen thui, khói mịt trời!"